2026-03-23 – 69

Có một cô bé…

Hồi còn đi học, trong lớp, cô giáo chia nhóm làm bài tập và hỏi:
“Những bạn nào xung phong làm nhóm trưởng nào?”

Cô bé ấy… rất muốn giơ tay.
Thật sự rất muốn.

Nhưng rồi… tay cô khựng lại.

Vì trong đầu cô, hàng loạt nỗi sợ ùa đến:
“Mình có đủ khả năng không?”
“Nếu mình làm sai thì sao?”
“Nếu mình khiến cả nhóm không hoàn thành bài tập thì sao?”
“Thôi chắc mình không dẫn dắt các bạn thành công được đâu!”

Thế là… cô im lặng.
Nhìn người khác giơ tay.
Nhìn cơ hội đi qua… ngay trước mắt.

Nhiều năm sau…

Cô bé ấy lớn lên.
Đi làm. Trưởng thành hơn. Giỏi hơn.

Nhưng có một điều… vẫn không thay đổi.

Trước mặt cô là cơ hội thăng tiến lên vị trí leader.
Một cánh cửa mà nếu bước qua, cuộc đời cô có thể rẽ sang một hướng khác.

Nhưng rồi… tiếng nói năm xưa lại quay về.

“Mình chưa từng làm vị trí trưởng nhóm…”
“Mình không có kinh nghiệm…”
“Nếu mình làm không tốt thì sao?”
“Nếu mình làm hỏng hết thì sao?”

Và một lần nữa…
cô chọn lùi lại.

“Thôi… để người khác làm.”

Có bạn nào… thấy mình trong câu chuyện đó không?

Một niềm tin rất nhỏ…
được hình thành từ rất sớm…

“Mình không làm được.”
“Mình không thành công nổi đâu”

Nhưng nó không nhỏ như bạn nghĩ.
Nó âm thầm đi theo bạn suốt nhiều năm.

Nó khiến bạn:

* Không dám thử
* Không dám bước lên
* Không dám nhận lấy cơ hội thuộc về mình

Và rồi… bạn bắt đầu đánh mất:

* Những cơ hội phát triển
* Những mối quan hệ xứng đáng
* Và cả phiên bản tốt hơn của chính mình…

Không phải vì bạn không đủ giỏi.
Mà vì… bạn chưa từng cho mình một cơ hội.

Và Duyên có cơ hội được đồng hành cùng cô gái ấy…

Và điều Duyên nhìn thấy, chưa bao giờ là sự thiếu năng lực.
Mà là một nỗi sợ rất sâu…
và một niềm tin đã bám rễ quá lâu:

“Mình không thành công được đâu.”

Duyên cũng hỏi cô một câu rất đơn giản:

“Ai là người đã quyết định không giơ tay làm nhóm trưởng ngày đó?”
Cô im lặng… rồi trả lời: “Em.”
“Ai là người đã quyết định không nhận vị trí leader khi trưởng thành?”
Cô khẽ nói: “Vẫn là em…”

Duyên rất thương bạn…
vì Duyên biết, không ai muốn bỏ lỡ cơ hội của chính mình cả.

Nhưng Duyên cũng phân tích để bạn thấy rằng:

👉 Chính bạn đã đưa ra những quyết định đó.
Và cuộc sống hôm nay… là kết quả của những lựa chọn ngày hôm qua.

Nếu ngày xưa bạn đã chọn lùi lại…
thì hôm nay, bạn hoàn toàn có thể chọn khác đi.

Bạn có thể vẫn còn sợ.
Bạn có thể chưa hoàn hảo.

Nhưng bạn có thể bắt đầu tin một điều mới:

“Mình có thể chưa giỏi… nhưng mình xứng đáng được thử. Và mình sẽ đi học thêm các kỹ năng còn thiêys để phát triển kỹ năng dẫn dắt đội nhóm!”

Đừng để một niềm tin cũ…
tiếp tục viết tiếp tương lai của bạn.

Lần này…”hãy tin và cho bản thân cơ hội để thành công”
———
Chuyên gia tâm lý Hoàng Duyên
Giám đốc Trung tâm Tâm lý và Phát triển Con người NHC Việt Nam CN Hoàng Hoa Thám (HCM)

This entry was posted in . Bookmark the permalink.