2026-03-19 – 124

MẤY BÀ ƠI, CHUẨN BỊ SẴN KHĂN GIẤY NHA, BỘ NÀY KHÔNG PHẢI KIỂU TÌNH YÊU MÀU HỒNG ĐÂU MÀ NÓ THỰC TẾ ĐẾN ĐAU LÒNG LUÔN Á. NỮ CHÍNH KIÊN CƯỜNG CỰC KỲ, DÙ BỊ ĐỜI DẬP CHO LÊN BỜ XUỐNG RUỘNG VẪN QUYẾT TÂM “ĐỨNG THẲNG MÀ SỐNG”. ĐỌC ĐỂ THẤY HÓA RA CÁI TÊN CŨNG CÓ THỂ LÀ MỘT LỜI NGUYỀN, VÀ CHỈ CÓ TỰ THÂN VẬN ĐỘNG MỚI GIÚP MÌNH NỞ HOA ĐƯỢC. CỰC KỲ Ý NGHĨA VÀ ĐÁNG SUY NGẪM NHA

Lần đầu tiên A Lệ đến tìm tôi xem bói, cô ấy suýt chút nữa đã đập nát cái tiệm của tôi.

Nguyên nhân chỉ vì một câu hỏi: “Duyên số của tôi thế nào?”

Tôi cầm lá số của cô ấy xem hồi lâu, rồi rặn ra đúng một câu: “Có phải… cô muốn làm lại cuộc đời không?”

1

Đó là lúc tôi mới bước chân vào nghề tư vấn số mệnh. Ngày ấy tôi vẫn chưa học được cách nói năng khéo léo, vòng vo, trong đầu chỉ toàn là những lời đoán định “thẳng như ruột ngựa” mà sư phụ đã truyền dạy. Rồi tôi gặp A Lệ.

Khi A Lệ đẩy cửa bước vào tiệm, một mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc xộc ngay vào mũi. Cô ấy diện chiếc váy ngắn da báo bó sát, mặt tô son điểm phấn đậm loẹt. Vừa ngồi xuống ghế, cô ấy đã vắt chéo chân, chiếc giày cao gót đung đưa liên hồi.

“Này, xem giúp tôi chuyện duyên nợ với.” Giọng cô ấy lanh lảnh, mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn rõ rệt.

Tôi gật đầu, bắt đầu lập lá số dựa trên ngày tháng năm sinh cô ấy cung cấp.

Ngày chủ Bính Hỏa, địa chi Quan Sát hỗn tạp, cung Phu Thê bị hình xung, trên thiên can lại có Thất Sát lộ ra mà không được chế ngự. Càng xem, tôi càng thấy bất an, cây bút trong tay khựng lại giữa không trung.

“Lá số của cô… duyên vợ chồng rất kém.” Sắc mặt A Lệ khẽ thay đổi, nhưng cô ấy vẫn im lặng.

Tôi nói tiếp: “Cô thường gặp những mối tình không tốt, chuyện tình cảm có lẽ khó tự chủ…”

Tôi do dự một chút, lời định nói đã chực thoát ra. Sư phụ từng dặn, không phải thấy gì cũng nên nói hết, nhưng khi đó tôi còn quá trẻ, quá tin vào độ chính xác của mình.

“Nhìn lá số này, có vẻ cô đang làm nghề liên quan đến tiếp khách.”

Không khí đông cứng lại trong hai giây. Tôi cảm thấy bầu không khí có chút gượng gạo, định nói gì đó để chữa cháy nhưng chẳng biết phải nói gì. Rặn mãi, tôi mới thốt ra được một câu:

“Chẳng lẽ cô… muốn hoàn lương sao?”

2

A Lệ đứng phắt dậy. Tôi cứ ngỡ cô ấy định bỏ về, nào ngờ cô ấy vơ ngay lọ mực trên bàn ném thẳng vào người tôi.

Theo bản năng, tôi né sang một bên, lọ mực vỡ tan trên tường, chất lỏng đen kịt bắn tung tóe khắp nơi. Cả mặt và quần áo tôi đều lem nhem mực.

“Anh tính cái gì vậy hả!” Giọng A Lệ sắc lẻm, chói tai. Cô ấy lại chộp lấy chiếc la bàn trên bàn, định ném tiếp. Tôi vội lùi lại, làm chiếc ghế đổ rầm xuống, phát ra tiếng động chát chúa.

Cô ấy lao tới, móng tay cào qua mặt tôi rát buốt. Tôi nắm lấy cổ tay cô ấy, nhưng tay kia của cô ấy đã vung lên, hất tung đống sách trên bàn xuống sàn.

Những cuốn sách quý như Trích Thiên Tủy, Cùng Thông Bảo Giám, Tam Mệnh Thông Hội cùng xấp ghi chép Kỳ Môn Độn Giáp của sư phụ rơi vãi khắp nơi.

“Anh biết cái gì! Anh tính cái gì chứ!”

Cô ấy vừa chửi vừa đập phá, tôi vừa né vừa lùi dần ra cửa. Cửa tiệm bị cô ấy phá cho tan hoang, chiếc gương bát quái bằng gỗ vỡ làm đôi, tro nhang trong lư hương đổ trắng xóa mặt đất.

Tôi lao ra khỏi tiệm, cô ấy đuổi theo sát phía sau. Người đi đường thấy vậy liền dừng lại xem.

“Ê, A Lệ làm sao vậy?” Một ông già ngậm điếu thuốc cười đầy ẩn ý: “Có phải gã này phục vụ không chu đáo không?”

Mấy người đàn ông xung quanh cười ầm lên, tiếng cười đầy khinh bỉ. A Lệ khựng lại, quay sang nhìn họ. Lồng ngực cô ấy phập phồng dữ dội, mặt đỏ bừng vì tức giận.

“Cút đi!” Cô ấy nhổ một bãi nước bọt về phía đó rồi định quay lại đuổi theo tôi. Nhưng tôi đã chạy đến tận đầu phố, cô ấy đi giày cao gót nên không đuổi kịp, chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ chỉ tay mắng chửi.

Những lời lẽ tục tĩu đó giờ tôi không còn nhớ rõ, chỉ nhớ người xem mỗi lúc một đông, thậm chí có người còn lôi điện thoại ra chụp ảnh.

Tôi trốn ở góc phố, nhìn cô ấy mắng cho đến khi mệt rã rời rồi mới lạch bạch bước trên đôi giày cao gót đi về. Bóng lưng cô ấy đổ dài dưới ánh hoàng hôn, chiếc váy da báo trông thật lạc lõng và nhức mắt giữa đám đông.

Đợi cô ấy đi khuất tôi mới dám về tiệm. Nhìn đống lộn xộn dưới đất, xấp ghi chép của sư phụ còn in hằn mấy dấu chân, tôi lẳng lặng ngồi xuống nhặt từng trang một. Mực chưa khô thấm vào giấy, loang ra thành những đóa hoa đen kịt u sầu.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.