2026-03-19 – 124

CHỊ NỮ CHÍNH THÂM LẮM NHA, BẢ KHÔNG ĐÁNH GHEN ẦM SĨ GÌ HẾT, BẢ TẶNG ÔNG CHỒNG CHO NHỎ TIỂU TAM LUÔN, CỘNG VỚI BẢ HẠ CÓ TÍ ĐỘC À. PHI ĐIỂN HÌNH CỦA DÒNG NỮ CƯỜNG, TRÀ XANH VỚI TRA NAM CHỈ CÓ NƯỚC ĐĂNG XUẤT SỚM THÔI

Ngày phu quân ta là Tiêu Cảnh thăng quan tiến chức, việc đầu tiên hắn làm chính là nạp thiếp. Người hắn muốn rước về lại chính là vị biểu muội thanh mai trúc mã, kẻ từng dứt tình với hắn để gả cho người khác.

Dù trong lòng đắng ngắt, nhưng khi chạm vào chiếc bụng đã hơi nhô cao của mình, ta không hề phản đối.

Từ nghi lễ nạp thiếp cho đến chén trà kính dâng chính thất, ta chưa từng gây khó dễ cho nàng ta nửa lời.

Thế nhưng ngay khi vừa bước chân vào phủ, nàng ta đã bày đủ trò tranh sủng, dưới phạm thượng, thậm chí còn muốn đoạt quyền quản gia.

Những chuyện vặt vãnh đó ta vốn chẳng buồn để tâm, vậy mà nàng ta lại ỷ vào sự nuông chiều của Tiêu Cảnh, cố tình đẩy ta xuống nước. Cú đẩy ấy không chỉ khiến ta mất đi đứa con chưa kịp chào đời, mà còn lấy đi của ta nửa cái mạng già.

Nực cười thay, Tiêu Cảnh chỉ nhẹ nhàng phạt nàng ta cấm túc. Nhận được tin ấy, ta không hề khóc lóc hay làm loạn, mà lặng lẽ viết một phong thư gửi về nhà mẹ đẻ.

Ngay ngày đầu tiên sau khi hết kỳ ở cữ, ta đã ném một gã đàn ông vào trong phòng của nàng ta.

1

Trong căn phòng vẫn còn vương nồng mùi máu, ta vừa từ cửa tử trở về. Nằm yếu ớt trên giường, ta lặng lẽ lắng nghe những lời an ủi sáo rỗng của Tiêu Cảnh. Hắn lộ vẻ ưu sầu, khẽ nắm lấy tay ta:

“Thanh Hoan, nàng chớ đau lòng quá, sau này chúng ta vẫn còn có cơ hội có con mà. Còn Tĩnh Thúy…”

Hắn thở dài, nhưng giọng điệu lại mang theo vài phần cứng nhắc:

“Ta đã phạt nàng ấy quỳ ở nhà thờ tổ, sau khi ra ngoài cũng sẽ cấm túc ba tháng, bớt đi một nửa chi tiêu. Nàng cũng đừng làm khó nàng ấy nữa, việc quan trọng nhất bây giờ là nuôi dưỡng thân thể cho tốt.”

Nghe những lời ấy, ta cứ đăm đăm nhìn thẳng vào mắt hắn. Ta để mặc hắn nắm tay, để mặc hắn dùng cách nhẹ tênh như lông hồng ấy để lấp liếm qua chuyện này. Trước khi rời đi, hắn cẩn thận đặt tay ta vào trong chăn, còn ân cần tém lại góc nệm cho ta rồi quay sang dặn dò đám hạ nhân:

“Chăm sóc phu nhân cho tốt, nếu có nửa điểm sai sót, ta sẽ trị tội các ngươi.”

Đám hạ nhân quỳ đầy cả phòng, đồng thanh vâng dạ. Sau khi Tiêu Cảnh đi khỏi, Hồng Ngọc – nha hoàn thân cận của ta – liền bảo những người khác ra ngoài.

“Phu nhân…”

Con bé quỳ bên giường ta, gương mặt tiều tụy, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Về chuyện ta bị sảy thai, xem chừng con bé còn đau lòng hơn cả kẻ làm cha như Tiêu Cảnh.

“Lúc phu nhân và Lâm di nương cùng rơi xuống nước, chủ công đã cứu Lâm di nương trước. Đến khi biết phu nhân sảy thai, chủ công lập tức ra lệnh phong tỏa phủ, không cho bất kỳ ai ra vào.”

Nói đến đây, Hồng Ngọc nghiến răng căm hận:

“Tử Ngọc đã bẩm báo với chủ công rằng chính Lâm di nương cố ý đẩy phu nhân xuống nước, nhưng chủ công không những không tin mà còn phạt đánh Tử Ngọc. Mãi đến khi thầy thuốc bảo rằng đứa trẻ không giữ được nữa, Lâm di nương mới bị phạt quỳ ở nhà thờ tổ. Giờ phu nhân vừa tỉnh lại, nàng ta liền được đưa về viện Lan Chi rồi. Viện ấy đang có người canh giữ, người của viện chúng ta hoàn toàn không tiếp cận được.”

Hồng Ngọc nói xong thì im lặng quỳ đó. Ta biết con bé đang tự trách mình, nhưng lúc này ta chẳng còn hơi sức đâu mà mở lời. Ta mệt mỏi nhắm mắt lại, để mặc nước mắt thấm ướt gối nằm.

Trong phòng im lặng hồi lâu.

“Hồng Ngọc, đi lấy bút mực tới đây, dùng loại giấy trong hòm của hồi môn của ta ấy.”

Chờ đến khi viết xong phong thư này, ta cũng đã hoàn toàn kiệt sức mà lịm đi. Đến lúc tỉnh lại, Hồng Ngọc vẫn túc trực bên cạnh:

“Phu nhân, phong thư đó đã bị người của chủ công chặn lại rồi.”

Tin này nằm trong dự liệu của ta, chẳng có gì bất ngờ cả. Hắn vội vàng phong tỏa tin tức chẳng phải là vì sợ người của ta gửi thư về nhà mẹ đẻ sao? Nhưng chẳng sao cả, nội dung bức thư đó hắn có đọc cũng chẳng thấy điểm nào bất thường đâu.

Khi Tiêu Cảnh tới, ta đang thẫn thờ nhìn mấy món đồ nhỏ may cho đứa con chưa kịp chào đời. Thấy vậy, hắn khựng người lại:

“Thanh Hoan, người nàng chưa khỏe hẳn, nhìn mấy thứ này chỉ thêm đau lòng, chẳng tốt cho việc tĩnh dưỡng chút nào.”

Chỉ sau một đêm, trông hắn cũng có vẻ tiều tụy đi đôi chút. Hắn nhẹ nhàng lấy mấy món đồ trên tay ta đi, ta cũng không phản kháng, chỉ giữ im lặng.

“Thanh Hoan, mất con ta cũng đau lòng lắm, nhưng giờ ta chỉ mong nàng sớm ngày khỏe lại. Ta đã sai người tìm rất nhiều thuốc quý, mong nàng sớm ngày bình phục.”

Thấy ta vẫn không đáp lời, hắn thở dài đầy vẻ bất lực:

“Ta biết nàng đang oán trách ta, nhưng Tĩnh Thúy vốn yếu ớt, hôm qua nàng ấy quỳ xong ở nhà thờ tổ về liền bị sốt cao, đến giờ vẫn chưa hạ. Ta đã phạt nàng ấy rồi, chẳng lẽ nàng lại muốn lấy mạng nàng ấy sao? Thanh Hoan ngoan, nàng hãy hiểu cho ta, từ nay về sau tuyệt đối không để chuyện như vậy xảy ra nữa.”

Tiêu Cảnh ngồi bên giường khẽ dỗ dành. Ta chớp mắt, nước mắt đột nhiên rơi lã chã. Hắn vội vàng ôm ta vào lòng vỗ về. Hồi lâu sau, ta mới thều thào:

“Cho nàng ta cấm túc nửa năm, sau khi ra ngoài cũng không được xuất hiện trước mặt ta.”

Tiêu Cảnh vội vàng đồng ý, gương mặt thoáng hiện nét cười:

“Được, chỉ cần nàng nguôi giận, dù có cấm túc nàng ấy một năm nàng ấy cũng chẳng dám oán than nửa lời.”

Ta cúi mặt, che giấu sự căm hận trong đáy mắt. Nếu muốn ta nguôi giận, thì chỉ có thể dùng mạng của các người mà đền thôi.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.