Mỗi người, đều có điểm giới hạn của mình
Và điểm giới hạn của em – là con cái
Gia đình em, 2 vợ chồng cũng chỉ làm công ăn lương thôi, không quyền cao chức trọng gì. Hai con của chúng em cũng chỉ học trường làng, không được bồi dưỡng ở những trung tâm nghệ thuật hoành tráng hay trường quốc tế cao sang. Thế nhưng, hai cô con gái – vẫn là con vàng – con bạc của chúng em ạ, chúng em không có nhu cầu phải cố nặn được cậu con trai, càng không có nhu cầu mang con cái của mình ra – mang thời gian – tiền bạc của mình ra cho những cuộc đấu đá hay những thứ màu mè, phù phiếm. Không nói đến vị thế xã hội, chỉ đơn giản, cũng là bậc làm cha làm mẹ mà sao có thể vẽ nên những kịch bản, nói ra những lời cay độc như vậy?
Tâm em chưa rộng, nhưng đủ an để không phải hằn học, cay cú. Tầm em không cao, nhưng đủ thông để không vướng vào suy diễn, định kiến.
Em – sau 2 lần “tĩnh để tỉnh” (Một là sự ra đi quá đột ngột của bố em và hai là chính bản thân em, giờ này năm ngoái, quãng đường quen thuộc của em là từ nhà ra viện 3 – viện 8 và từ nhà đi châm cứu, trị liệu) thì em chả còn thiết tha gì với những hơn thua, bon chen rồi.
Em chưa bao giờ mong muốn điều thị phi, càng không thích ẩn ý hay móc mỉa ai cả, dù là trên mxh hay trong cuộc sống – chỉ muốn chia sẻ những điều tích cực, vui vẻ. Đây là lần đầu tiên và duy nhất phải phản ứng và rõ ràng quan điểm của mình. Với những người em luôn trân quý, cần giải thích – cần rõ ràng, em đã làm rồi. Còn ai không muốn hiểu, hay cố tình bóp méo thì em xin phép: giải tán.
Đâu cứ phải rực rỡ hay tung hô, với em bây giờ – “bình yên” chính là định dạng đẹp đẽ nhất của hạnh phúc. Vì vậy, xin hãy cho em 2 chữ “bình yên”.
