BÀ NÀO ĐAM MÊ “BÁO THÙ DÙNG NÃO” NHẢY NGAY VÀO ĐÂY! NAM CHÍNH MUỐN BÁO THÙ MÀ SUÝT NỮA LÀM LIỀU. NHƯNG MÀ ẢNH KHÔNG BIẾT TẤT CẢ ĐỀU LÀ KẾ HOẠCH MÀ MẸ ẢNH ĐÃ BỎ CÔNG XÂY DỰNG, CUỐI CÙNG ẢNH TỐNG CẢ NHÀ BỐ VÀO TÙ MÀ HẢ HÊ! NHẢY HỐ LẸ NHA!
Một ông chủ lớn dẫn theo cô vợ trẻ đến chỗ tôi xem bói.
Chẳng ngờ, ông ta lại hỏi liệu đứa con trai của vợ trước có giết chết mình hay không…
1
Chu Quốc Phú đặt tờ giấy ghi bát tự ngày sinh lên trước mặt tôi. Ông ta cố ý nâng cao giọng, ra vẻ lơ đãng: “Đại sư, ngài xem giúp tôi thằng ranh con này sau này có bóp chết tôi không?”
Từ lúc vào nghề đến nay, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người hỏi về con trai ruột của mình như vậy. Tôi bất giác ngẩng lên đánh giá người đàn ông trước mặt. Quần áo phẳng phiu, bụng phệ, ra dáng một ông chủ lớn, trong lòng còn ôm ấp cô vợ trẻ. Thế nhưng khi chạm phải ánh mắt của tôi, ông ta lại bất giác né tránh. Trong lòng kẻ này chắc chắn có quỷ!
Mở tờ giấy ông ta đưa ra, tôi lập tức hiểu rõ vấn đề. Đứa trẻ này đã trưởng thành, tuyệt đối không thể là do người phụ nữ trẻ tuổi trước mắt sinh ra. Tôi lặng lẽ cầm điện thoại lên xếp lại bát tự, rồi tỉ mỉ quan sát.
“Đại sư à, ngài phải xem cho thật kỹ đấy nhé. Đây chính là ‘cậu con trai cưng’ của lão Chu nhà tôi đấy~” Chữ “cậu con trai cưng” bị Liễu Thiến cố tình kéo dài giọng, nghe sặc mùi mỉa mai.
Tôi ngẩng lên chạm mắt với cô ta. Ánh mắt đó hệt như mấy vị nương nương trong phim cung đấu đang ra hiệu cho nô tài đi làm chuyện ác vậy. Tôi chẳng thèm để tâm, tiếp tục cúi xuống nghiên cứu bát tự.
Nhìn vào bản mệnh này, năm trụ bị “Kiêu ấn đoạt thực”, nhật chủ bị “Thất sát” đeo bám. Tuổi thơ cơ cực, tình thân xa cách lạnh lẽo như băng vùi dưới đất, trong lòng… quả thực chôn giấu sự tàn nhẫn và cam chịu.
“Có phải mẹ ruột của con trai ông mất sớm không?”
“Đúng vậy.”
“Từ nhỏ đã rất thông minh, học hành cũng xuất sắc.”
“Đúng! Thằng nhóc này đường học hành thì…”
“Tính tình lầm lì ít nói, không giỏi giao tiếp, đặc biệt là với ông… tình cảm cha con khá nhạt.”
Chu Quốc Phú không trả lời, chỉ hừ nhẹ trong cổ họng.
Khi xem bát tự, tôi thường nói về quá khứ trước. Một là để kiểm chứng suy đoán của mình, hai là để khách dễ tin.
Cũng nhờ vậy mà mấy năm nay danh tiếng của tôi ngày càng lan rộng. Nhưng một cậu thanh niên mới ngoài hai mươi thì quá khứ cũng chẳng có gì nhiều để kể nên tôi nhanh chóng đi thẳng vào trọng tâm.
“Mệnh cách của cậu ấy có ngày tọa Văn Xương, quan ấn mờ mờ hội tụ, giống như rồng cuộn dưới đáy vực. Tuy trụ năm bị khắc, tình thân nhạt nhòa, tính cách vì thế trưởng thành sớm và khá cô độc. Nhưng nhật chủ mạnh, vận về sau càng lúc càng sáng. Người này chắc chắn không phải kẻ tầm thường, sau này ắt làm nên việc lớn.”
Nghe xong, trên mặt Chu Quốc Phú thoáng hiện vẻ đắc ý. Trái lại, Liễu Thiến lại nhếch môi khinh khỉnh, còn liếc tôi một cái.
“Tuy nhiên…” Tôi đổi giọng, gõ nhẹ đầu ngón tay lên bàn mệnh.
“Bản tính của cậu ta giống như một thanh kiếm chưa rút khỏi vỏ. Sự lạnh lùng là vỏ kiếm, còn tài năng chính là lưỡi sắc. Thanh kiếm ấy sẽ làm tổn thương người khác, làm hại chính mình, hay được mài giũa thành vũ khí hữu dụng… tất cả đều tùy vào bàn tay người cầm kiếm sẽ vung nó về hướng nào.”
Chu Quốc Phú nghe xong, vẻ mặt thoáng chút hoang mang. Liễu Thiến thì như vớ được cớ, đảo mắt một vòng rồi hỏi: “Ý ngài là trong mệnh thằng bé Hiểu Phong có sự tàn nhẫn? Nó… có khắc cha nó không?”
Tôi đáp thật: “Đại vận của cậu ta đang đi vào cách Tỷ kiếp đoạt tài. Mà tài tinh trong mệnh đàn ông thường tượng trưng cho cha, nên đúng là xung khắc phụ thân khá mạnh.”
“Ôi chao, anh thấy chưa!” Liễu Thiến lập tức nũng nịu, đấm nhẹ lên ngực Chu Quốc Phú.
“Em đã nói thằng bé Hiểu Phong không hợp bát tự với anh rồi mà! Cứ lại gần nó là anh xui xẻo. Vậy mà anh còn không tin!”
Rồi cô ta hạ giọng:
“Chẳng lẽ anh quên ánh mắt của nó lúc anh đưa nó về hồi nhỏ sao? Chính miệng anh kể với em, ánh mắt nó cứ như sói con nhìn chằm chằm ấy!”
Tôi cảm giác mình đang bị cuốn theo chiều gió, vừa định mở miệng giải thích thì Chu Quốc Phú đã cắt ngang:
“Vậy ngài xem thử bát tự của tôi đi. Xem cái thằng ranh đó có khắc nổi tôi không?”
Nói xong, ông ta lại đẩy thêm một tờ giấy sang trước mặt tôi.
2
Bát tự này hẳn là của chính ông ta.
Cách cục Thiên Tài thành thế, chủ về phát đạt nhờ gặp thời. Loại mệnh này thường có vận may bất ngờ, dễ nắm bắt cơ hội kiếm tiền trước người khác, tài lộc từ bốn phương tự tìm đến.
Chỉ tiếc cung Tài Bạch lại xung khắc với cung Phu Thê – nhờ vợ mà dựng nghiệp, nhưng cũng vì tiền bạc mà tình nghĩa vợ chồng rạn nứt.
Nguy hiểm nhất là tinh con cái trong mệnh ông ta treo lơ lửng, hình thành thế Kim Mộc xung khắc, đối đầu trực diện với nhật chủ. Hai cha con nhà này đúng là khó yên ổn với nhau.
Tôi sắp xếp lại các suy đoán trong đầu, rồi chậm rãi hỏi để kiểm chứng quá khứ:
“Ông xuất thân nghèo khó, tự mình gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng.”
“Đúng.”
“Năm hai mươi hai tuổi kết hôn.”
“Đúng, năm đó tôi cưới vợ.”
“Năm hai mươi lăm tuổi từng đầu tư hoặc khởi nghiệp thất bại, phải nhờ vợ gánh vác. Cũng trong năm ấy sinh con.”
“Ừ.”
“Năm hai mươi bảy tuổi bước sang đại vận Thiên Tài, từ đó sự nghiệp bắt đầu phất lên.”
“Đúng!”
“Năm ba mươi bảy tuổi sự nghiệp đạt đến đỉnh cao, nhưng cũng trong năm đó xuất hiện dấu hiệu hôn nhân rạn nứt.”
“Ừm…”
“Năm ba mươi tám tuổi…”
“Đủ rồi!” Chu Quốc Phú đột ngột cắt ngang: “Ngài nói chuyện tương lai đi, đừng nhắc lại quá khứ nữa.”
Tôi gật đầu, nhìn lại lá số một lần nữa.
“Năm nay Thái Tuế kích động, thiên can địa chi xung khắc mạnh, tạo thành thế Kim Mộc giao chiến. Gần đây ông có cảm giác mọi việc liên tục va vấp, chuyện gì cũng trục trặc phải không?”
Chu Quốc Phú vừa định lên tiếng thì Liễu Thiến đã vội chen vào:
“Còn phải nói sao! Từ lúc giao cái dự án đó cho Hiểu Phong tiếp quản là mọi thứ rối tung lên. Hết chỗ này xảy ra sự cố lại đến chỗ kia gặp trục trặc. Bọn tôi đã đi hỏi bao nhiêu thầy rồi, ai cũng nói thằng bé Hiểu Phong khắc cha. Có người còn bảo nếu không cẩn thận, sau này nó khéo lại… gây ra chuyện lớn với lão Chu nhà tôi.”
Cô ta nhìn tôi đầy chờ đợi.
“Đại sư à, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu vậy?”
Vẫn là cái giọng điệu ỉ ôi châm chọc đó, nói xong cô ta còn nháy mắt ra hiệu với tôi.
“Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, năm nay đúng vào năm chuyển vận của ông, đại vận này bề ngoài tưởng chừng tài lộc dồi dào, nhưng thực chất lại là tiền tài nằm trên lưỡi đao.” Giọng tôi trầm xuống.
“Dự án này thoạt nhìn như mỏ vàng mỏ bạc, nhưng lại là liếm mật trên lưỡi dao. Sẩy chân một bước là rơi xuống vực sâu không đáy.”
Sắc mặt Chu Quốc Phú càng lúc càng xám xịt. Cuối cùng, ông ta hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt người định bước ra cửa. Liễu Thiến vội vàng sấn tới níu tay ông ta lại, nhưng bị ông ta hất văng ra.
“Dự án đó đích thân tôi kiểm duyệt, đội ngũ kỹ thuật toàn hàng đầu, hợp đồng kín kẽ không kẽ hở! Có lẽ tôi lú lẫn rồi nên mới nghe lời cô đến đây nghe tên pháp sư dỏm này dọa dẫm rùng rợn!” Nói xong, ông ta phủi tay bỏ đi.
Liễu Thiến lại không chạy theo ngay. Cô ta ung dung rút từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt, nhẹ nhàng đặt lên bàn tôi, nở một nụ cười lạnh lùng, đầy hàm ý rồi hạ giọng: “Tuy thấy anh còn trẻ tuổi, nhưng cũng tinh ranh, biết nhìn mặt gửi lời đấy. Bát tự của cái thằng ranh con kia anh nói khá lắm.”
“Tôi chỉ nói thật thôi.” Tôi lạnh nhạt đáp.
“Thôi đi, tôi còn lạ gì mấy người nữa.” Liễu Thiến trề môi khinh miệt.
“Nhưng mà vụ dự án đó, anh nói hơi quá lời rồi đấy. Lão Chu coi trọng cái dự án đó nhất, anh phán thế ông ấy không nhảy dựng lên mới là lạ.”
Tôi toan lên tiếng giải thích nhưng lại bị cô ta chặn họng: “Nhưng không sao, lát về tôi sẽ nói đỡ để lấp liếm lại cho anh. Tới lúc đó anh liệu mà tinh ý một chút, chỉ cần đá văng được cái thằng ranh con kia ra khỏi dự án, tự khắc tôi sẽ không để anh chịu thiệt thòi.”
Nói dứt lời, Liễu Thiến đeo chiếc túi xách nhỏ lên, uốn éo bước đi. Nhìn theo bóng lưng đong đưa của cô ta, khóe miệng tôi khẽ giật giật. Người đàn bà này đúng là chẳng phải loại tốt đẹp gì~
Ánh mắt tôi quay lại mặt bàn, nhìn chằm chằm vào bát tự của Chu Hiểu Phong, lòng chợt rơi vào trầm tư. Bát tự này… sao trông quen mắt thế nhỉ?
