Lên bảy tuổi ta đã bắt đầu gõ bàn tính, chỉ cần nghe tiếng hạt châu vang lên, ta liền biết con số có khớp hay không.
Mười bốn tuổi, ta tiếp quản một cửa tiệm hồi môn do mẫu thân để lại. Chỉ vỏn vẹn ba năm, lợi nhuận đã tăng gấp bốn lần.
Phụ thân vỗ vỗ vào cuốn sổ sách của ta, quay sang than thở với các vị trưởng lão trong tộc: “Đáng tiếc lại là nữ nhi.”
“Thông minh quá ắt tự hại mình, tính toán quá tường tận thì khó tránh khỏi phúc mỏng.”
Ta vẫn nhớ rõ, lúc ông ta nói ra những lời ấy, qua khung cửa sổ, kế mẫu đang dỗ dành đệ đệ ăn quýt mật mới được tiến cống.
Hương thơm ngọt ngào thoang thoảng bay vào, ta gập sổ sách lại, khẽ mỉm cười.
Phúc mỏng hay không, phải đi hết một đời mới biết được.
Vì thế, khi phụ thân quyết định gả ta cho Hoắc Hành – kẻ vừa nếm mùi thất bại ở Tây Bắc, bị tước đi tước vị và phải cuốn gói về kinh thành chờ ngày bị người ta giẫm đạp xuống bùn lầy, ta đã thức trắng đêm gảy bàn tính.
Đến khi trời sáng, ta đưa ra câu trả lời: “Gả.”
1
Sự huyên náo bên ngoài bức tường viện bị cánh cửa lớn sơn son ngăn cách thành hai thế giới hoàn toàn tách biệt.
Tiền sảnh đàn sáo réo rắt không ngừng, nay đang tổ chức thọ yến của vị kế mẫu kia.
Hạ Trúc quỳ rạp dưới chân ta, bờ vai run rẩy trong tiếng nức nở: “Cô nương, không thể nhận tấm thiệp đó được, đó là hố lửa đấy…”
Thứ ta đang nắm chặt trong tay là một tờ hôn thú ép kim. Đằng trai là Tĩnh Bắc hầu Hoắc Hành. Hoặc nói chính xác hơn là cựu Tĩnh Bắc hầu.
Một tháng trước, tin báo chiến bại từ Tây Bắc truyền về. Chủ tướng Hoắc Hành bị tước bỏ tước vị, cấm túc tại gia, Hầu phủ cũng bị niêm phong.
Mối hôn sự này vốn là do tổ phụ ta ngày trước đã phải hao tâm tổn trí, cầu xin hết lời mới định ra được vào thời kỳ Hoắc gia còn đang hưng thịnh nhất.
Nhưng giờ đây, nó lại trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay mà phụ thân và kế mẫu ta nóng lòng muốn vứt bỏ. Đồng thời, nó cũng trở thành cái cớ hoàn hảo nhất để họ tống khứ cái gai trong mắt là đích trưởng nữ như ta.
“Hố lửa sao?” Ta buông tay, để mặc tờ hôn thú rơi xuống nền gạch.
“Hạ Trúc, ngươi thử nhìn cái viện này xem, có chỗ nào không phải là hố lửa chứ?”
Phụ thân chán ghét ta, bởi vì đường nét trên khuôn mặt ta quá giống người mẫu thân đoản mệnh, lúc nào cũng nhắc nhở ông ta về những món nợ ân tình chưa trả.
Kế mẫu hận ta, bởi vì ta chễm chệ chiếm giữ danh phận đích trưởng nữ, cản trở con đường tiến thân của nữ nhi ruột bà ta.
Nếu tiếp tục ở lại cái chốn này, kết cục tốt đẹp nhất dành cho ta cũng chỉ là bị nhét bừa cho một tên quan già nua nào đó ở kinh thành làm kế thất. Còn của hồi môn của ta sẽ bị bà ta bòn rút sạch sẽ để đắp vào cho khuê nữ của bà ta được gả đi trong nở mày nở mặt.
“Nhưng Hoắc tướng quân ốc còn không mang nổi mình ốc, thánh ý lại khó dò. Nếu cô nương gả qua đó, chỉ e là…”
“E là cái gì?” Ta cúi người, nhặt tờ hôn thú lên, cẩn thận vuốt phẳng từng nếp nhăn.
“E là sẽ phải chết bồi táng cùng hắn sao?”
Ta bước đến trước gương, nhìn hình bóng mình phản chiếu trong đó, rồi chậm rãi nở một nụ cười nhạt nhòa: “Hạ Trúc, ngươi có biết không? Đôi khi, trói buộc mình với một kẻ nắm chắc cái chết trong tay, còn an toàn hơn là chen chúc giữa một bầy người sống đấy.”
Ít nhất thì cũng chẳng kẻ nào thèm bận tâm đến việc bên cạnh một kẻ sắp chết lại có thêm một nữ nhân nhỏ bé, vô giá trị.
Tiếng cười điệu đà, giả tạo của kế mẫu từ tiền sảnh văng vẳng vọng lại, xen lẫn những lời chúc tụng sáo rỗng về phúc phần của ta.
Ta cẩn thận gấp gọn tờ hôn thú, cất vào trong tay áo.
“Đi hồi bẩm đi.” Ta điềm nhiên dặn dò Hạ Trúc: “Nói rằng, ta đồng ý mối hôn sự này.”
2
Không tiếng kèn xô na rộn rã, chẳng dải lụa đỏ chăng hoa.
Một cỗ kiệu nhỏ màu đỏ đã sờn cũ lặng lẽ đỗ xịch trước cửa hông Hoắc trạch.
Tấm hoành phi thếp vàng khắc ba chữ “Tĩnh Bắc Hầu Phủ” trên vòm cửa đã bị cạy đi từ đời nào, để lại bốn vệt trắng toát nhức mắt.
Rèm kiệu vén lên, ta đạp chân lên bệ đỡ bước xuống. Đỡ lấy ta là đôi bàn tay lạnh toát, đang run rẩy không ngừng của Hạ Trúc.
Cỏ dại trong viện mọc um tùm ngập đến tận mắt cá chân. Lớp sơn đỏ trên dãy hành lang bong tróc quá nửa, để lộ ra những mảng gỗ mục nát bên trong.
Một lão bộc co ro trong góc khuất của cây cột hành lang. Vừa thấy ta bước xuống kiệu, lão lảo đảo tiến lại gần, đôi môi run rẩy lắp bắp mãi mới nặn ra được vài tiếng: “Phu… phu nhân, gia… đang ở chính đường.”
Cửa chính đường mở toang, ta cất bước đi vào.
Bên trong trống hoác, hương án bám một lớp bụi dày cộp. Bức tường phía trên hương án trống không, ngay cả bức chân dung tổ tiên cũng bị lột đi mất rồi.
Chỉ có một nam nhân đưa lưng về phía cửa, đứng bất động trước khoảng trống hoác ấy.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn từ từ quay người lại.
Là Hoắc Hành.
Hắn vận một thân hồng bào, càng làm tôn lên khuôn mặt nhợt nhạt đến đáng sợ. Từ thái dương bên trái kéo dài đến tận xương chân mày là một vết sẹo mới toanh, máu đã đóng vảy thành màu nâu sẫm.
Vóc dáng hắn cao ráo, nhưng lại gầy gò đến mức chiếc áo bào trở nên lùng thùng, rộng thênh thang. Ánh mắt hắn hướng về phía ta, u ám, tĩnh lặng như bầu trời xám ngoét trước trận bão tuyết.
“Tống Thanh Mặc?” Hắn cất lời, chất giọng khàn đặc, thô ráp.
“Là ta.”
Hắn bước lên hai bước, chìa một chiếc hộp gỗ ra trước mặt ta: “Mở ra đi.”
Ta đón lấy, gạt chiếc khóa cài.
Bên trong chẳng có lấy một thỏi vàng, nén bạc hay châu báu ngọc ngà gì, chỉ vỏn vẹn ba thứ: Một miếng ngọc bội mỡ cừu bị sứt mẻ đôi chút ở góc. Một xấp ngân phiếu mỏng dính với đủ loại mệnh giá khác nhau. Và nằm bẹp dưới cùng là một tờ giấy cầm đồ được gấp gọn gàng.
“Miếng ngọc bội này là di vật mẫu thân ta để lại. Ngân phiếu có tổng cộng tám trăm hai mươi sáu lượng, là do ta bán tống bán tháo tất thảy những gì có thể bán được, kể cả hai bộ áo giáp cũ đã vào sinh ra tử cùng ta bao năm qua.” Hắn nhả chữ rất chậm, từng câu từng từ như đã được gọt giũa, cân nhắc kỹ lưỡng.
“Tờ giấy cầm đồ kia chính là của hai bộ giáp đó.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên mặt ta, mang theo sự tĩnh lặng đến hoang tàn và u ám.
“Tống cô nương, như cô nương thấy đấy, Hoắc mỗ hiện đang mang tội trạng trên lưng, hai bàn tay trắng, tiền đồ mịt mờ. Cũng có khi ngay ngày mai thôi, cẩm y vệ sẽ xông vào tóm cổ ta đi. Mối hôn sự này, vốn dĩ không nên tính toán nữa.”
“Những thứ trong hộp này là toàn bộ sính lễ ta có thể gom góp được. Bây giờ cô nương cầm lấy nó rời đi, tờ hôn thú kia coi như đồ bỏ, từ nay hai ta ân đoạn nghĩa tuyệt. Bước ra khỏi cánh cửa này, sẽ chẳng có kẻ nào dám trách cô nương bội tín bội nghĩa đâu.”
Cơn gió lạnh lẽo lùa qua khung cửa sổ rách nát, cuốn tung lớp bụi dày trên hương án, đồng thời cũng thổi lật một góc tờ giấy cầm đồ nằm gọn trong chiếc hộp gỗ trên tay ta.
Ta đóng sầm nắp hộp lại.
“Nói xong chưa?” Ta cất tiếng hỏi.
Dường như hắn không lường trước được phản ứng này của ta nên đành ngây người đứng nhìn ta chằm chằm.
Ta tiến về phía hương án, lấy từ trong tay áo ra tờ hôn thú mỏng manh chẳng kém.
“Xoẹt…”
Ta vứt toẹt tờ hôn thú đã bị xé làm đôi lên chiếc hương án bám đầy bụi bặm.
Sau đó, ta quay người lại, đối mặt với hắn, dứt khoát ấn trả chiếc hộp gỗ chứa toàn bộ gia tài của hắn vào tận tay hắn.
“Áo giáp chính là xương cốt của một võ tướng.” Ta ngước mắt nhìn thẳng vào đồng tử đang co rụt lại của hắn, rành rọt từng chữ: “Xương cốt thì không thể đem đi cầm cố được.”
“Hôn thú là bằng chứng giao ước giữa Tống gia và Hoắc gia. Bây giờ, ta đã xé bỏ một nửa của Tống gia rồi.”
Ta hơi ngừng lại, hít một hơi thật sâu. Bầu không khí ngập ngụa mùi bụi bặm, ẩm mốc và mục nát.
“Bây giờ, hai ta giống nhau rồi, Hoắc Hành à.”
“Đều chỉ còn lại nửa cái mạng.”
Ta nhìn chằm chằm vào vùng hoang mạc chết chóc trong đôi mắt hắn: “Sao không thử đánh cược một phen, ghép hai nửa cái mạng này lại với nhau, xem có mở ra được con đường sống nào không.”
