2026-03-05 – 86

Hệ thống phái ta đi cứu rỗi nhân vật phản diện.

Thế là, khi Hạ Tế Từ nhổ toẹt bát cơm ta đút, xụ mặt rồi bảo ta cút đi…

Hệ thống theo quy trình dụ dỗ: “Ký chủ, phải dùng tình yêu để cảm hóa hắn…”

Ta gật đầu, vung tay tát bốp một cái vào mặt Hạ Tế Từ!

Nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, ta tát liên tiếp trái phải, bốp bốp bốp!

“Ngươi có biết kiếm được bát cơm này khó khăn thế nào không?” Ta ngồi lên người hắn, cạy miệng hắn ra: “Không ăn thì trả cho bà! Nhổ cái gì mà nhổ! Nhổ hết phúc khí rồi!”

Hạ Tế Từ thở hổn hển kịch liệt, ánh mắt hận không thể nuốt sống ta: “Ngươi đáng c-h-ế-t…”

Ta cười ha hả: “Đúng, ta đáng c-h-ế-t, tất cả mọi người trên thế giới này đều đáng c-h-ế-t! Bà đây đưa ngươi một con dao, có gan thì đi mà g-i-ế-t Hoàng đế đi!”

Hạ Tế Từ sờ khuôn mặt nóng rát, vẻ mặt lại hoàn toàn ngẩn ra.

Hồi lâu sau, hắn mới lẩm bẩm: “Thật to gan. Không ngờ trong chốn thâm cung này, lại có một nữ tử gan dạ phi phàm đến vậy.”

Ta: ?

Thế này là sao?

Một đấm đánh thức nhân cách M của hắn rồi à?

1

Bầu không khí rơi vào sự im lặng tuyệt đối.

Ta hoài nghi nhìn chằm chằm Hạ Tế Từ, vừa cố tìm trong vẻ mặt thản nhiên của hắn một bằng chứng chứng tỏ thần trí không tỉnh táo, vừa hỏi hệ thống:

“… Hắn có bị thiểu năng không vậy?”

Hệ thống cũng im lặng một lúc: “… Trí lực của hắn bình thường.”

Có lẽ vẻ mặt ta quá rõ ràng, Hạ Tế Từ lại khẽ cười, ôn tồn nói: “Cô nương đừng sợ. Chỉ có một mình cô có suy nghĩ này thôi sao? Hay là nghe được từ nơi khác? Trong đám cung nhân…”

Ta sững sờ một chút, rồi lập tức phản ứng lại.

Thì ra Hạ Tế Từ coi ta như Bạch Liên Giáo! Muốn moi tin tức từ ta đây mà!

Ta nghiến răng, ra hiệu cho hắn ghé tai lại gần: “Điện hạ, nô tì nói nhỏ cho người nghe.”

Hạ Tế Từ không nghi ngờ gì, thật sự ghé sát lại.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ta không chút do dự, vung tay tát bốp một cái, đánh Hạ Tế Từ lệch cả mặt!

Trong nháy mắt, mặt hắn sưng vù lên.

“Ngươi…”

“Ngươi cái gì mà ngươi?” Ta nói: “Muốn moi tin rồi g-i-ế-t ta chứ gì? Ôi chao, không ngờ ngươi lại trung thành với phụ thân ngươi thế đấy. Dù bị ông ta phế truất, ném đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, ngay cả một tên tiểu tư cũng không cho, ngươi vẫn nơm nớp lo sợ làm chó cho ông ta. Quả nhiên, con trai cả đời này không dám nhìn thẳng nhất chính là mắt của cha, cửa sau chặt khít của cha là thứ con trai khao khát nhất cả đời này…”

Trong khoảnh khắc nhận ra mình vừa nghe thấy gì, toàn thân Hạ Tế Từ cứng đờ.

“Câm miệng!!”

Hắn gầm lên một tiếng, lao tới đè ta xuống!

“Tiện chủng… tiện chủng!” Hạ Tế Từ bịt chặt miệng ta, khuôn mặt tái nhợt nổi lên vết đỏ: “Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ băm vằm ngươi ra muôn mảnh!”

Hắn vẫn còn giữ cái giá của Thái tử.

Ta nằm trên đất, nhìn vẻ mặt tức giận của Hạ Tế Từ, một luồng khoái cảm biến thái vặn vẹo dâng lên trong lòng.

Đến mức không nhịn được, cười ha hả thành tiếng.

“Ký chủ.” Hệ thống im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng: “Đừng như vậy… Nhiệm vụ của chúng ta là cứu rỗi phản diện, không phải diễn phim võ thuật.”

Ta nói: “Dựa vào cái gì?”

Hệ thống ngẩn ra: “Hả?”

Ta nói: “Dựa vào cái gì mà ta phải cứu rỗi hắn?”

Hệ thống dường như không ngờ ta sẽ hỏi câu này, ngẩn người thêm hai giây rồi mới mờ mịt đáp: “Vì… hắn rất thảm mà. Hơn nữa chỉ cần cô cứu rỗi hắn, hắn sẽ đối tốt với cô, cô cũng sẽ được sống sung sướng.”

Thảm?

Hạ Tế Từ có gì mà thảm?

Hắn làm Thái tử cành vàng lá ngọc suốt hai mươi năm, sống trong nhung lụa, hận không thể đi vệ sinh cũng có người lau cho.

Chỉ là một lần sa cơ lỡ vận thôi, ta lại phải thông cảm cho nỗi đau khổ của hắn, sưởi ấm tâm hồn hắn sao?

Ta ở Vĩnh Hạng mười năm, quét dọn nhà xí, cọ thùng phân, bổ củi giặt quần áo, dậy sớm hơn gà ngủ muộn hơn chó, tại sao không ai đến cứu rỗi ta?

Ta nghiến răng ken két.

Phải hít sâu đến mười giây mới bình tĩnh lại được đôi chút, mỉm cười nói: “Ta từ chối. Ta sẽ không cứu rỗi hắn đâu, các người đày ta đến cái nơi rách nát này chịu khổ suốt mười năm, ta không đâm c-h-ế-t hai người là đã nhân từ lắm rồi.”

Hệ thống nói: “Nhưng…”

Lời của nó bị một giọng nói không âm không dương cắt ngang.

“A Chiếu cô nương, có ở đó không vậy?”

This entry was posted in . Bookmark the permalink.