2026-02-28 – 54

Văn phòng play~

.

.

.

Tập đoàn Thịnh Phóng Sinh Vật.

Văn phòng Chủ tịch nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, cửa sổ kính sát đất có thể nhìn thẳng xuống trung tâm thành phố sống động bên dưới. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua lớp rèm mỏng, rơi xuống sàn đá hoa cương, kéo thành một vệt sáng dài, nhạt dần về phía chiếc ghế da nơi người đàn ông đang ngồi làm việc.

Thịnh Thiếu Du đặt bút xuống sau nét ký cuối cùng. Tập hợp đồng dày cộm được anh đẩy sang một bên, mép giấy va vào mặt bàn phát ra tiếng sột soạt khô khốc.

Cả buổi chiều chìm trong công việc khiến đầu óc anh có chút choáng váng. Ngón tay thon dài đưa lên thái dương, ấn nhẹ vài cái, rồi chuyển xuống cổ. Cà vạt theo sau liền bị nới lỏng, lộ ra yết hầu gợi cảm khẽ lên xuống theo từng nhịp thở hơi rối loạn.

Thịnh Thiếu Du tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.

Cảm giác nóng rang bắt đầu từ tuyến thể sau gáy, lan dần xuống sống lưng, rồi âm ỉ khắp lồng ngực. Hơi thở dần trở nên nặng nề. Pheromone của Alpha vốn luôn ổn định, lúc này lại mang theo chút vị rượu rum nhàn nhạt, tràn ra từng đợt mất kiểm soát trong không khí.

Thịnh Thiếu Du khẽ nhíu mày.

Không phải hai ngày nữa mới đến kỳ mẫn cảm sao?
Tại sao hôm nay cơ thể lại như thế này…

Ngay lúc anh còn đang mơ màng, cửa văn phòng không được gõ, đã khẽ “cạch” một tiếng bật mở.

Thịnh Thiếu Du vẫn đang nhắm mắt. Anh không cần nhìn cũng biết là ai. Cả tầng này, chỉ có một người dám tự ý ra vào mà không báo trước như thế.

Một cái đầu tóc đen mềm ló vào, ánh mắt lướt một vòng trong phòng rồi dừng lại trên người đàn ông đang dựa lưng vào ghế. Thanh niên sau đó liền bước hẳn vào trong, trên tay còn cầm theo một tập hồ sơ như chỉ tình cờ đến báo cáo công việc.

Cánh cửa khép lại, chốt cửa bị thanh niên thuận tay xoay một vòng khóa kín.

Pheromone của Alpha trong phòng có hơi mất khống chế mà tiết ra. Mùi rượu nồng ấm pha lẫn vị cam nhàn nhạt, mang theo chút hỗn loạn phóng đến. Như mặt nước bị khuấy lên, từng đợt sóng nhỏ va thẳng vào khứu giác của vị “thư ký” vừa mới đến.

Khóe môi thanh niên vô thức cong lên một chút, nhưng rất nhanh liền bị đè xuống, trở lại dáng vẻ trong trẻo vô hại thường ngày.

“Thịnh tiên sinh, anh sao thế?” Thư ký Hoa mềm mại mở to mắt, tỏ ra vô tội mà lo lắng cho Alpha của mình.

Cậu vòng ra sau bàn làm việc, bước đến bên cạnh Thịnh Thiếu Du.

Ở khoảng cách gần, mùi rượu rum phẫn lẫn vị cam đắng càng thêm rõ ràng. Hầu kết Hoa Vịnh khẽ lên xuống, bàn tay tinh xảo chạm vào má người đang nhíu mày, kiểm tra nhiệt độ trên cơ thể của anh.

Nóng thật…

“Kỳ mẫn cảm của anh đến rồi sao? Không phải hai ngày nữa mới đúng à?” Hoa Vịnh hơi nghiêng đầu, ngón tay cái miết nhẹ lên má Thịnh Thiếu Du, dùng giọng điệu chân thành và vô tội, quan tâm Alpha của mình.

Thịnh Thiếu Du chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt anh lúc này không còn sắc bén như thường ngày, mà phủ lên một lớp mơ hồ ẩm ướt. Cảm nhận được đóa hoa lan đang nhẹ nhàng chạm vào mình, anh liền cố gắng khiến bản thân tỉnh táo lại một chút.

“A Vịnh…” Thịnh Thiếu Du khàn giọng lên tiếng. “Đưa anh về nhà…”

Hoa Vịnh nhìn dáng vẻ sắp mất kiểm soát của người trước mặt, ánh mắt hơi tối đi. Bàn tay đang đặt trên má anh trượt dần xuống cổ, dừng lại ở yết hầu. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng nhịp đập hỗn loạn dưới lớp da nóng bỏng kia, từng nhịp, từng nhịp, dồn dập và gấp gáp.

Thịnh Thiếu Du theo phản xạ hơi ngửa đầu ra sau, lồng ngực khẽ phập phồng. Anh nâng tay lên, giữ lấy cổ tay Hoa Vịnh, ngăn bàn tay kia tiếp tục trượt xuống sâu hơn.

“Đừng quậy…” Giọng anh càng lúc càng thấp. “Mau về nhà… anh sắp không khống chế được.”

Hoa Vịnh để mặc cho bàn tay Alpha giữ lấy mình. Cậu không rút tay về, ngược lại còn hơi cúi thấp người, tay còn lại đặt lên tay vịn ghế, xoay nhẹ nó để anh hoàn toàn đối diện với cậu.

Hương lan nhàn nhạt chậm rãi lan ra, nó quấn lấy tuyến thể yếu ớt của Alpha trước mặt, cố tình chạm vào sự mất kiểm soát của anh mà vờn quanh trong không khí.

Hoa Vịnh mang theo hơi thở ấm áp, thấp giọng lên tiếng. “Anh nói gì em nghe không rõ.”

Cậu cong khóe miệng, giọng điệu ranh mãnh xen lẫn chút ngọt ngào dụ hoặc. “Có phải khó chịu lắm không?” Sau đó gần như thì thầm, môi đã sắp dán sát vào đối phương.

“Để em giúp anh.”

Pheromone an ủi bạn đời của Enigma lúc này không còn kiềm chế nữa. Nó lan ra từng đợt, dịu dàng nhưng mạnh mẽ, bao bọc lấy vị Alpha đang rơi vào trạng thái khát tình kia.

Cảm giác nóng rực trong cơ thể Thịnh Thiếu Du dần được xoa dịu, như có một dòng nước mát lạnh được chậm rãi đổ vào, vuốt ve dọc theo từng dây thần kinh đang căng chặt của anh.

Thịnh Thiếu Du thoải mái mà hừ nhẹ vài tiếng trong cổ họng. Cơ thể vốn căng cứng, cuối cùng cũng chịu buông lỏng từng chút một dưới sự an ủi của Enigma. Như một con thú hoang đang nóng nảy vì bản năng, cuối cùng cũng tìm được con người bằng lòng đến vuốt ve nó.

Hương lan thanh nhã của Enigma từng chút một len vào không khí. Giống như những sợi chỉ vô hình, kiên nhẫn dẫn Alpha lạc bước vào vùng “an toàn” do cậu tạo ra.

Hơi thở của Thịnh Thiếu Du ngày càng hỗn loạn. Mỗi lần hít vào đều mang theo hương vị dịu nhẹ của thanh niên, lặng lẽ thấm sâu xuống tận phế quản, rồi dần lan ra khắp toàn thân…

“Ưm…” Một tiếng rên khẽ vô thức bật ra.

Bàn tay đang giữ lấy cổ tay Hoa Vịnh của Thịnh Thiếu Du, không biết từ lúc nào đã buông lỏng. Ngón tay thon dài rơi xuống, đặt hờ lên mép bàn, mất đi sức lực chống đỡ.

Thịnh Thiếu Du mê man nhíu mày. Ý thức như bị kéo xuống chìm trong bùn lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu hơn. Anh cố gắng bám lấy chút tỉnh táo cuối cùng, muốn chống lại từng đợt áp lực âm thầm từ người trước mặt, đang dần dần nuốt trọn lấy mình.

Anh không muốn.

Không phải không muốn Hoa Vịnh.

Mà là không muốn bản thân ở ngay trong chính nơi làm việc của mình, bị cậu “chơi” đến mất hết lý trí.

Vậy thì sau này mỗi ngày ngồi vào làm việc, làm sao anh có thể bình thản đối mặt với nhân viên của mình được nữa chứ…

Tuyến thể sau gáy nóng lên từng đợt, cơ thể của Alpha dần dần mềm nhũn. Bàn tay vốn định đẩy người trước mặt ra, cuối cùng không có sức mà chỉ có thể nắm hờ lấy vạt áo của đối phương.

Hoa Vịnh cảm nhận rõ được sự kháng cự từ Alpha của mình, nhưng cậu làm như không hay biết.

Enigma kiên nhẫn tiết ra pheromone kích thích bạn đời, từ từ đoạt lấy quyền kiểm soát mọi cảm xúc của Alpha. Chậm rãi dẫn dắt anh buông bỏ lớp phòng tuyến cuối cùng.

Một khi lớp phòng tuyến ấy sụp đổ, vậy thì về sau cậu sẽ càng có thể đòi hỏi anh nhiều hơn. Có thể lúc nào cũng có được anh mà không cần phải đáng thương chờ đợi vị chủ tịch trẻ tan làm về nhà…

Ý thức của Thịnh Thiếu Du dần bị hương lan mê hoặc mà tan rã.

Mỗi một tế bào trong cơ thể Alpha đều đang kêu gào muốn gần hơn với mùi hương kia, muốn được bao bọc hoàn toàn trong hương lan thanh mát ấy.

Bàn tay Enigma vòng ra phía sau, chạm vào gáy Thịnh Thiếu Du, khẽ vuốt ve nơi tuyến thể đang nóng lên từng đợt kia. Động tác nhẹ nhàng như đang trấn an một con thú lớn đang lo lắng, bồn chồn.

Trong cơn mê man, một tiếng thở dài rất khẽ thoát ra khỏi môi Alpha. Mặt Enigma vẫn áp sát mặt anh. Thịnh Thiếu Du nhắm mắt, theo bản năng tìm đến môi cậu.

Hơi thở nóng bỏng của Alpha chỉ mới lướt qua, còn chưa chạm vào đã bị người kia nghiêng đầu né đi.

“Thịnh tiên sinh.” Giọng Hoa Vịnh rất thấp, ở sát bên tai anh thì thầm. “Ở văn phòng mà cũng hư như vậy sao?”

Thịnh Thiếu Du khẽ cau mày. Cảm giác mát dịu từ pheromone của Enigma vẫn đang bao bọc lấy anh, giống như bị quấn trong một tấm lưới mềm mại. Lý trí đã chấp nhận đầu hàng, khi nghe người kia trêu chọc lại hơi mất tự nhiên.

“A Vịnh…” Anh gọi tên cậu, giọng đã khàn đặc. “Đừng đùa nữa.”

Hoa Vịnh nhìn dáng vẻ vừa mê man vừa cố gắng giữ tỉnh táo của anh, trong mắt thoáng qua một tia thích thú khó che giấu.

Bàn tay đặt sau gáy Thịnh Thiếu Du khẽ vuốt ve, cảm giác tê dại liền chạy dọc theo sóng lưng, khiến Alpha khẽ rùng mình.

“Anh bảo em đưa anh về nhà.” Hoa Vịnh chậm rãi nói. “Bây giờ còn muốn về không?”

Câu hỏi rất bình thường, nhưng hơi thở phả lên môi anh lại mang theo ý vị hoàn toàn khác.

Thịnh Thiếu Du mở mắt nhìn cậu.

Ánh mắt anh đã đỏ hơn một chút, đáy mắt ẩm ướt, hơi thở rối loạn. Ngón tay đang nắm lấy vạt áo sơ mi của Hoa Vịnh khẽ siết lại.

“Em cố ý.”

“Cố ý cái gì?” Hoa Vịnh chớp mắt. “Em chỉ ghé vào nộp tài liệu thôi mà.”

Cậu nghiêng đầu, thì thầm bên tai anh.

“Không ngờ nhìn thấy được bộ dáng mê người như thế này của Thịnh tiên sinh…”

Khóe môi Hoa Vịnh cong lên.

“Giờ em nên làm gì đây? Chủ tịch mất kiểm soát, lại ép thư ký đến thỏa mãn mình sao… Thịnh tổng?”

Thịnh Thiếu Du nặng nề thở ra một hơi, bất ngờ kéo Hoa Vịnh xuống, lần này không để cậu thoát được.

Một nụ hôn vội vã mang theo chút bất lực, khát khao và cả sự buông xuôi của Alpha, chấp nhận rằng người trước mắt chính là liều thuốc duy nhất lúc này của bản thân…

Chơi đi.
Chơi anh đến mất hết lý trí đi.
Xong việc rồi Alpha sẽ xử lý đóa lan ranh ma này sau.

Hoa Vịnh được anh chủ động hôn, không tiếp tục trêu chọc nữa.

Cậu nâng tay giữ lấy gáy Thịnh Thiếu Du, lòng bàn tay áp sát nơi tuyến thể nóng rực ấy, kéo anh lại gần hơn nữa.

Alpha lúc đầu ở thế chủ động, dần bị người phía trên áp đảo. Lưỡi của thanh niên nhanh chóng luồn vào khoang miệng, bá đạo chiếm đoạt mọi hơi thở của anh.

Căn phòng yên tĩnh có thể nghe thấy tiếng nước bọt va chạm. Thịnh Thiếu Du bị ép ngửa đầu lên hôn, một ít chất lỏng trong suốt không kịp nuốt xuống liền trào khỏi khóe miệng, chảy xuống chiếc cổ thon dài.

Pheromone của Enigma ban đầu chỉ là một lớp sương mỏng, dịu dàng bao lấy Alpha đang mê loạn, xoa dịu từng dây thần kinh đang căng chặt của anh. Sau đó nó như có ý thức, chậm rãi mà len lỏi vào từng kẽ hở trong lý trí của Alpha, từng chút một đánh thức thứ dục vọng đang bị người kia kiềm chế. Để anh tự nguyện buông bỏ mọi chống cự, chìm đắm trong chính cơn khát tình của bản thân, cầu xin Enigma hãy đến chiếm lấy mình.

Hương lan thanh nhã dần biến đổi.

Không gian trong phòng bắt đầu pha lẫn chút ngọt gắt, chút ẩm ướt, chút dụ hoặc khó gọi tên. Giống như cánh hoa bị sương đêm thấm ướt, mềm mại nhưng càng nồng nàn hơn, hoàn toàn mê hoặc tâm trí Alpha đang mơ màng dưới thân.

Thịnh Thiếu Du bị hôn đến choáng váng, thế giới như chao đảo một chút. Khi lấy lại nhận thức, anh đã bị ép ngồi lên bàn làm việc của mình.

Âm thanh đồ vật rơi xuống đất vang lên khô khốc. Enigma không để tâm đến những thứ khác, tầm mắt cậu chỉ còn lại một mình Alpha trước mặt.

Ánh sáng dịu nhẹ vào cuối ngày chiếu lên mặt anh, làm nổi rõ đường cong nơi cổ, yết hầu khiêu gợi khẽ chuyển động theo từng nhịp thở rối loạn của Alpha. Cà vạt đã lệch sang một bên, cổ áo mở rộng, để lộ làn da nóng rực vì sự ảnh hưởng của kỳ mẫn cảm.

Hoa Vịnh chống hai tay lên bàn, khóa chặt anh trong vòng tay của mình, lần nữa ép Alpha tiến vào một nụ hôn khác cùng với cậu.

Enigma vừa hôn vừa cởi bỏ từng cúc áo sơ mi trên người của Thịnh Thiếu Du. Cậu chen vào giữa hai chân anh, tại đó mà chà sát gậy thịt nóng bỏng của mình vào đùi trong của đối phương.

Hương lan tràn ra ngày càng dày đặc, quấn quanh cơ thể Alpha như một tấm lưới khổng lồ. Không còn là dịu dàng thuần túy, lần này nó mang theo sự chiếm hữu rõ ràng, từng lớp từng lớp bao lấy Thịnh Thiếu Du, khiến mọi cảm giác trong cơ thể anh đều trở nên nhạy cảm hơn, rõ rệt hơn.

Phía dưới của Alpha đã bắt đầu hưng phấn mà ẩm ướt. Enigma sau khi cởi bỏ chiếc quần tây vướng víu kia ra, chạm đến nơi đã đầy nước ấy của Thịnh Thiếu Du liền nhếch môi hài lòng.

Cơ thể Alpha cấp S sau vài lần bị cậu chơi đùa, đã thật sự không khác gì một Omega thực thụ. Anh quen thuộc mà mở rộng hai chân, mong chờ gậy thịt to lớn của thanh niên cắm vào lấp đầy mình.

Kỳ mẫn cảm càng khiến Alpha mất đi lý trí. Cảm giác xấu hổ khi bị chơi trong văn phòng trước đó đã hoàn toàn biến mất. Hiện tại chỉ còn lại ham muốn được giải phóng dục vọng theo bản năng.

Pheromone của anh trong kỳ mẫn cảm càng nồng đậm hơn. Nó quấn lấy hương lan của Enigma, chủ động đáp trả lại.

Hoa Vịnh đang hôn cảm nhận được sự thay đổi của người trong lòng, hài lòng mà cong khóe môi, đầu lưỡi càng được đà mà tiến sâu vào trong khiêu khích.

Cậu thích nhất dáng vẻ bị dục vọng khống chế này của Thịnh tiên sinh. Vừa kiềm chế lại vừa dâm đãng mời gọi.

Quyến rũ đến chết người.

Ngón tay của Enigma chạm vào nơi tư mật đã ướt nhem của anh, trước cửa động mà xoa ấn vài cái, sau đó chậm rãi đâm vào.

Lỗ nhỏ chật hẹp của Alpha được đối phương chạm đến, nhanh chóng lấy lòng mà co rút, cố hút lấy ngón tay vừa tiến vào trong của Enigma, không muốn cậu rút ra.

Alpha khẽ hừ vài tiếng thỏa mãn, bị dị vật xâm nhập vừa kích thích vừa run rẩy. Anh ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, vừa đáp trả nụ hôn mãnh liệt của Enigma, vừa mở rộng hai chân ra hơn để những ngón tay thon dài kia có thể đâm càng sâu vào bên trong mình.

Bàn làm việc hiện tại đã thành một mớ hỗn độn. Giấy tờ lộn xộn rải rác khắp nơi, trên vài tờ còn dính một ít nước dâm do động tác đâm rút mãnh liệt của Enigma tạo ra. Động nhỏ theo nhịp điệu ra vào điên cuồng của cậu mà phát ra tiếng nước va chạm đầy dâm đãng.

Thịnh Thiếu Du lúc này đã mềm nhũn mà nằm ngửa trên bàn làm việc, hé miệng thở dốc vì những cơn khoái cảm đang dồn dập trào dâng do Enigma mang đến. Lỗ nhỏ lúc này đã được mở rộng, sẵn sàng phục vụ gậy thịt khổng lồ của thanh niên.

Hoa Vịnh kéo Thịnh Thiếu Du đang mê man ra khỏi mép bàn. Lần nữa banh rộng hai chân Alpha ra, tại miệng huyệt đang mấp máy đóng mở, chà sát phần đầu gậy thịt của mình vài lần, rồi đâm sâu vào trong.

“Ưm…” Cảm giác trống rỗng của Alpha được thứ to lớn của Enigma lấp đầy, thỏa mãn mà thở ra một hơi.

Alpha cấp S lúc này hoàn toàn bị từng đợt khoái cảm do Enigma mang đến mà mở rộng hai chân, ngoan ngoãn phối hợp theo từng nhịp thúc mạnh mẽ của đối phương, để cậu hoàn toàn kiểm soát mình.

Làn da của Thịnh Thiếu Du dần đỏ lên, trong tầm mắt của Enigma lại càng trở nên quyến rũ. Văn phòng được cách âm rất tốt, vậy nên anh càng không kiềm chế gì mà sung sướng rên rỉ dưới thân đóa hoa lan.

Cơ thể anh theo từng nhịp đưa đẩy của cậu mà lên xuống, mái tóc có chút rối, vài sợi ẩm ướt dính lên trán, khẽ lay động theo nhịp thở gấp gáp.

Hoa Vịnh cúi xuống gần hơn, tay vẫn giữ chắc lấy eo anh, không để anh trượt khỏi mép bàn. Động tác ra vào càng lúc càng điên cuồng.

Thịnh Thiếu Du khẽ ngửa đầu, cổ họng bật ra vài tiếng rên đứt quãng. Bàn tay anh bấu lấy cánh tay thanh niên, đầu ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch.

Pheromone của hai người càng quấn chặt lấy nhau hơn. Alpha trong kỳ mẫn cảm khác xa với dáng vẻ điềm tĩnh của thường ngày, đòi hỏi Enigma của mình càng nhiều hơn.

Anh giống như một ly rượu vừa bị lắc mạnh, vị đắng, vị cay và cả dư vị ngọt nhẹ ẩn sâu bên trong đều cùng lúc dâng lên, tràn ra khỏi miệng ly, không cách nào thu lại.

Vì thế nên, Enigma luôn mong chu kỳ “phát tình” của Alpha đến sớm một chút.

Chỉ khi lớp kiểm soát cứng rắn bị cơn khát tình đánh cho rạn nứt, cậu mới có thể nhìn thấy một Thịnh tiên sinh khác.

Một Thịnh tiên sinh buông lỏng mọi phòng tuyến, yếu ớt và hoàn toàn phụ thuộc vào cậu.

Một Thịnh tiên sinh vừa mất khống chế, vừa dâm đãng đòi hỏi cậu thỏa mãn dục vọng cho anh.

Giống như một đóa hoa luôn khép cánh, chỉ khi đêm xuống mới chịu hé nở, để lộ ra hương sắc mà ban ngày không ai có thể nhìn thấy.

Và chỉ có Hoa Vịnh, là người duy nhất được chiêm ngưỡng dáng vẻ ấy.

Alpha bị đâm một lúc liền run rẩy dữ dội, sau đó vừa rên rỉ vừa bắn ra. Cơ thể anh như tan ra trên bàn, lỗ nhỏ bên dưới vừa mới được thỏa mãn nhưng vẫn siết chặt lấy côn thịt đang cắm sâu bên trong mình, không muốn cậu rút ra.

Hoa Vịnh cũng không có ý định đó, cậu chỉ dừng lại một nhịp, chờ đợi cơn run rẩy của người dưới thân qua đi. Nhưng Alpha không còn bị thô bạo xâm chiếm lại gấp gáp muốn được tiếp tục. Vậy nên anh liền nhịp nhàng đưa đẩy lên xuống, khát cầu Enigma tiếp tục đến chiếm lấy mình.

Tầm mắt của Hoa Vịnh hơi tối đi, cậu lật người anh lại, để anh hai chân chạm đến, nằm sấp trên bàn, lần nữa đâm mạnh gậy thịt chưa được thỏa mãn của mình vào sâu bên trong.

Hoa lan ma vừa thúc vừa cúi người áp sát đến tuyến thể sau gáy của Alpha, đầu lưỡi mài răng nanh vài cái liền nhanh chóng cắn xuống, lấp đầy cả trên lẫn dưới của Thịnh Thiếu Du.

Bàn tay Enigma siết lấy cổ Alpha, ép anh ngửa đầu ra sau hơn một chút, để cậu dễ dàng gặm cắn tuyến thể yếu ớt kia.

Thịnh Thiếu Du thỏa mãn mà càng run rẩy dữ dội hơn dưới thân Hoa Vịnh. Trên người anh lúc này chỉ còn mỗi chiếc áo sơ mi trắng đã cởi hết nút, bị nhàu nặn đến nhăn nheo. Theo từng nhịp đưa đẩy của Enigma, lớp vải mỏng manh chậm rãi trượt xuống thấp hơn, rồi vắt vẻo trên vòng eo nhỏ nhắn của Alpha, vừa lả lớt lại vừa quyến rũ.

Nắng chiều bên ngoài khung cửa kính dần lặng xuống. Thành phố bên dưới chìm vào sắc trời xám nhạt chuẩn bị chuyển về đêm, chỉ còn lại vài vệt nắng cuối cùng vương trên mặt kính của những tòa cao ốc bên dưới.

Ánh sáng cuối ngày yếu dần, kéo theo cảm giác càng riêng tư và kín đáo. Trong khoảnh khắc ánh sáng tự nhiên tắt hẳn, hệ thống đèn trong văn phòng khẽ tự động bật lên.

Ánh đèn dịu nhẹ phủ lên mọi thứ bằng một màu vàng nhạt. Dưới ánh sáng ấy, cơ thể Thịnh Thiếu Du càng trở nên nổi bật.

Làn da anh đỏ lên từng chút một, vùng cổ nơi tuyến thể nhạy cảm chạy dài dọc xuống sống lưng đều có đầy những vết hôn cắn lớn nhỏ.

Enigma sau lần đầu tiên thỏa mãn mà bắn hết tất cả vào trong Alpha, liền nâng người đang vô lực run rẩy trên bàn đi đến tấm kính trong suốt sát đất.

Thành phố bên dưới đã lên đèn hoàn toàn. Những con đường uốn lượn như một dải lụa ánh sáng, xe cộ chỉ còn là những chấm nhỏ di chuyển không ngừng. Bầu trời phía xa chìm trong bóng tối, ôm lấy các tòa nhà cao tầng sáng rực trong ánh đèn led, khiến chúng như những khối pha lê khổng lồ dựng thẳng lên nền trời.

Từ độ cao này, mọi âm thanh dường như bị nuốt mất. Trước mặt Thịnh Thiếu Du là cả một thành phố sống động rộng lớn. Ánh sáng từ hàng ngàn ô cửa sổ, từ những con đường kéo dài bất tận, phản chiếu trên mặt kính, rồi hắt ngược lại lên cơ thể trần trụi đầy phóng túng của anh.

Trong cơn mê loạn, cảm giác xấu hổ chợt dâng lên, khiến Alpha có hơi vùng vẫy trong vòng tay của đóa hoa lan.

Dù biết rằng không ai có thể thực sự nhìn vào đây. Nhưng đứng trước khung kính trong suốt này, anh lại có cảm giác như sự phóng túng của chính mình đang bị tất cả mọi người nhìn thấy.

Thanh niên phía sau cũng không cho anh thời gian suy nghĩ vẩn vơ, cậu để thân trên trần trụi của Thịnh Thiếu Du dựa lên tấm kính thủy tinh lạnh lẽo trước mặt, bắt đầu từng đợt xâm chiếm tiếp theo.

Thịnh Thiếu Du khẽ rùng mình khi làn da chạm vào bề mặt trơn nhẵn ấy. Cảm giác mát lạnh đối lập hoàn toàn với hơi nóng còn vương trên da. Ánh đèn trong phòng phản chiếu trên mặt kính, chồng lên khung cảnh thành phố bên ngoài, khiến hình ảnh của hai người hiện ra mờ ảo như hòa lẫn vào màn đêm.

Bàn tay anh đặt lên mặt kính lạnh lẽo, các ngón tay khẽ run. Thành phố rộng lớn và cơ thể người kia sát gần phía sau, tạo nên một cảm giác chênh vênh đến chóng mặt, khiến ranh giới giãy dụa cũng dần trở nên mơ hồ.

Alpha cấp S chìm trong dục vọng và xấu hổ, giữa ánh đèn thành phố lấp lánh và vòng tay ấm nóng phía sau lưng, mê loạn đến mức không còn lý trí để kháng cự…

Hoa Vịnh một tay nắm lấy eo anh, tay còn lại chống lên mặt kính. Pheromone của Enigma vẫn dày đặc trong không khí, như thủy triều dâng cao, nhấn chìm toàn bộ sự xấu hổ vừa thoáng qua của Alpha.

Thịnh Thiếu Du đưa mắt nhìn ra ngoài, ở độ cao này, mọi thứ bên dưới đều thật nhỏ bé. Thành phố rộng lớn, ồn ào, nay chỉ còn là ánh sáng lấp lánh im lặng. Một Alpha trầm ổn như anh bị chơi đến đầu óc rối loạn, nâng mông lên nghênh đón từng đợt xâm nhập của người phía sau.

Cảm giác trần trụi như bị cả thế giới nhìn thấy được sự lẳng lơ của mình, khiến anh kích động mà siết chặt động nhỏ vẫn đang được đút no bên dưới.

Enigma cảm nhận được nhịp thở hỗn loạn của Alpha, liền tiết ra càng nhiều hương lan xoa dịu.

“Thả lỏng.” Cậu cúi xuống, khẽ cắn nhẹ vào tai anh. “Sắp bị anh siết đứt rồi.”

“Ưm…”

Từng đợt pheromone chậm rãi lan ra, như những dải lụa vô hình quấn quanh phần tỉnh táo vừa mới được kéo về của Alpha. Lặng lẽ dẫn dụ khiến những mảnh lý trí vốn đã mong manh kia chậm rãi tan ra, như sương sớm gặp ánh nắng, nhẹ nhàng bốc hơi, đến khi chẳng còn sót lại gì.

Thành phố trước mắt như bị kéo lại gần hơn qua lớp kính trong suốt. Ánh đèn chằng chịt phía dưới không còn là một bức tranh xa xôi nữa, mà trở thành vô số ánh mắt đang lấp lánh xăm xoi trong màn đêm.

Cảm giác xấu hổ của Alpha bị Enigma từng chút một dẫn dắt mà tan biến. Thay vào đó là một thứ rung động khác, mơ hồ lại rõ rệt, len lỏi qua từng tế bào.

Alpha thế nhưng lại cảm nhận được khoái cảm khi bị nhìn thấu trệt để.

Đứng trước cả thành phố rộng lớn này, nhận thức rõ được sự phóng túng của bản thân. Cảm giác bị phơi bày hoàn toàn trước tất cả, như thể mọi bí mật, mọi ham muốn sâu kín nhất đều không còn chỗ ẩn náu.

Thịnh Thiếu Du khẽ ngẩng đầu, nhìn vào hình bóng của bản thân phản chiếu trên kính. Ánh đèn thành phố hòa vào đường nét gương mặt anh, khiến hình ảnh trên mặt kính vừa rõ ràng, lại vừa méo mó bởi từng đợt chuyển động đến từ phía sau.

Ánh mắt mờ đục vì dục vọng của Alpha, vẻ mặt khát tình dâm loạn đến cực điểm, đôi môi hé mở, phả ra từng nhịp thở nóng bỏng, làm mặt kính trong suốt cũng dần mờ đi.

Thịnh Thiếu Du chưa từng nhìn thấy bản thân như thế này.

Vừa xấu hổ.

Lại vừa kích thích.

Thành phố sáng rực bên dưới vẫn lặng lẽ vận hành sau lớp kính thủy tinh trong suốt.

Còn trong mặt kính, Alpha mê loạn chống người đứng đó, vừa phóng túng vừa xa lạ đến chính anh cũng không thể nhận ra, nhưng lại chân thật hơn bất cứ lúc nào khác…

Căn phòng chỉ còn những tiếng thở dốc gấp gáp, tiếng cơ thể va chạm mãnh liệt vào nhau, tiếng rên rỉ đứt quãng của Alpha. Mỗi lần nhìn thấy Thịnh Thiếu Du đạt khoái cảm mà run lẩy bẩy dưới thân mình, làn da trắng mịn phủ kín những vết gặm cắn đỏ rực, Hoa Vịnh có cảm tưởng như cậu mới là người đang trong kỳ mẫn cảm, cứ thế mất đi lý trí mà tiếp tục chìm đắm trong dục vọng nóng bỏng, cùng anh trầm mê đến thần hồn điên đảo.

Những ngày sau đó, thời gian trong văn phòng dường như bị bóp méo.

Trời sáng rồi tối, đèn bật rồi lại tắt, nhưng với Thịnh Thiếu Du, mọi thứ chỉ còn là những khoảng mơ hồ nối tiếp nhau. Kỳ mẫn cảm kéo dài khiến ý thức anh lúc tỉnh lúc mê, lý trí khi gom lại được một chút đã lại tan ra dưới sự dẫn dắt quen thuộc của thanh niên.

Văn phòng vốn nghiêm túc và lạnh lẽo dần mang theo hơi thở của hai người.

Alpha trong kỳ mẫn cảm liên tục đòi hỏi Enigma của mình, lại bị cậu làm đến đầu óc mụ mị. Khắp nơi trong văn phòng đều bị thanh niên dụ dỗ chơi qua, sau đó căn phòng ngủ bên trong văn phòng liền trở thành nơi lý tưởng để anh cùng cậu trải qua một tuần tách biệt khỏi nhịp sống bên ngoài.

Văn phòng Chủ tịch hoàn toàn rối tung, khắp nơi đều là dấu tích dâm loạn. Khi kỳ mẫn cảm dần qua đi, Thịnh Thiếu Du tỉnh táo lại trong cảm giác xấu hổ muộn màng. Việc đầu tiên khi lấy lại ý thức của anh là bắt tên nhóc chết tiệt kia tự mình dọn dẹp lấy mớ hỗn độn cậu đã gây ra trong văn phòng.

Tên nhóc được thỏa mãn suốt một tuần qua đương nhiên vui vẻ gật đầu, ngoan ngoãn xắn tay áo lên dọn dẹp sạch sẽ từng ngóc ngách trong văn phòng của anh. Dọn xong lại dính lấy Alpha như hình với bóng, nhưng chỉ nhận được một cái lạnh mặt vô tình đẩy ra của anh.

Thịnh Thiếu Du phải chờ đến tận tối muộn mới miễn cưỡng để đóa lan xảo quyệt kia dìu mình ra về.

Người được lợi trong chuyện này thế nhưng không chỉ có mỗi mình đóa hoa lan.

Thư ký Trần Phẩm Minh được việc và hiểu chuyện. Nhìn thấy Hoa Vịnh bước vào văn phòng Chủ tịch từ sớm đến tối muộn vẫn chưa ra, lại nhớ kỳ mẫn cảm của Thịnh Thiếu Du sắp đến, liền đoán được bên trong đang xảy ra chuyện gì.

Thư ký Trần nhanh nhẹn xử lý toàn bộ lịch hẹn, biết được lớp cách âm hoàn hảo của văn phòng chủ tịch dù có hét khàn cả giọng cũng không ai nghe thấy, hôm sau liền khéo léo thông báo với toàn thể nhân viên rằng Thịnh tổng của bọn họ đang nghỉ dưỡng riêng tư ở nơi khác.

Sẽ không gặp mặt ai trong vòng một tuần tới.

Thịnh Thiếu Du đang vò đầu bức tóc không biết giải thích như thế nào việc anh cùng Hoa Vịnh ở trong văn phòng suốt một tuần dài, sau khi biết được thư ký Trần đã tri kỷ bảo vệ hình ảnh của mình như thế nào, liền hào phóng mà tăng lương cho y gấp ba lần!

Còn đóa lan tỏ vẻ ngây thơ vô tội kia, khiến anh phải rơi vào kỳ mẫn cảm sớm, đã bị Thịnh tổng thẳng tay cắt chức, đày vào lãnh cung…

“Thư ký” Hoa luôn được Thịnh tổng ưu ái, bị thu hồi thẻ ra vào ở tầng cao nhất, chuyển xuống bộ phận thấp hơn, công việc chất lên bàn nhiều gấp ba lần so với trước kia.

Tin tức nhanh chóng lan ra, ai cũng nghĩ cậu đã làm sai chuyện tày trời.

Chỉ có đương sự mới biết.

Cái gọi là “đày vào lãnh cung” ấy, thực chất chỉ là không được ôm anh vào mỗi buổi tối, không được tự tiện bước vào văn phòng Chủ tịch, không được đường hoàng đi bên cạnh anh dưới ánh mắt của cả công ty.

Nghe thì có vẻ rất thảm.

Nhưng đến buổi tối hôm thứ ba sau khi bị cắt chức, Hoa Vịnh vừa tan làm đã nhận được một tin nhắn ngắn gọn từ đối phương.

[Lên đây.]

Enigma nhìn vào màn hình điện thoại, khóe môi khẽ cong lên.

Bị lạnh nhạt ba ngày, đổi lấy đặc quyền bất cứ lúc nào cũng có thể được anh, không cần chờ đến khi về nhà mới được chạm vào, có thể danh chính ngôn thuận bước vào không gian riêng tư nhất của Thịnh Thiếu Du mà tùy ý làm càn, tùy ý trêu chọc.

Ba ngày sống trong “lãnh cung” như thế, hình như cũng không lạnh lắm…

______________

This entry was posted in . Bookmark the permalink.