2026-02-23 – 32

Một phút nổi hứng viết tiếp đoạn 🔞 bị cắt trong chương kết (chương 49)

________________

Đánh dấu vĩnh viễn.

Không giống với việc đánh dấu tạm thời, để rồi khi kỳ mẫn cảm qua đi, khi đã hết tình cảm, hai người trong cuộc lại có thể bình thường mà quay trở về quỹ đạo riêng của mỗi người.

Hai chữ “vĩnh viễn” đã nói lên tất cả. Đó là sự trói buộc cả đời, là từ nay về sau, tuyến thể của hai người sẽ chỉ có thể ghi nhớ mùi hương của đối phương, không thể tách rời.

Alpha cấp S cả đời phong lưu, khái niệm đánh dấu vĩnh viễn với anh gần như không hề tồn tại. Vậy mà giờ đây càng quá đáng hơn, lựa chọn của anh không phải là có nên đánh dấu người khác hay không, mà là có chấp nhận việc để cho người khác đánh dấu mình hay không…

Thịnh Thiếu Du trong quá khứ chưa từng nghĩ sẽ có người dám đưa ra yêu cầu vô lý đó với anh, càng không thể nghĩ đến việc anh lại bị một Alpha khác đánh dấu…

Vậy mà hiện tại, sự bài xích trong tưởng tượng lại không có. Sau khi nghe câu nói “em đã chấp nhận việc bị bỏ rơi”, đầu Alpha liền nóng lên, chỉ thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

Pheromone xoa dịu của Alpha càng lan ra dày đặc, dịu dàng nhưng cũng mang theo cả sự bối rối và hoảng loạn của chủ nhân nó. Thịnh Thiếu Du chịu đựng cảm giác nóng rát mang theo khiêu khích và hỗn loạn trong từng đợt pheromone tiết ra của đối phương, chậm rãi tiến lại gần giường.

Hoa Vịnh vẫn bất động, thân thể đầy vết thương, hương lan nhàn nhạt quấn quanh trong không khí. Không phải hương thơm kiêu hãnh hay bá đạo của một đóa hoa nở rộ, mà là mùi hương cố gắng kìm nén đến méo mó và thống khổ.

Thịnh Thiếu Du lên giường, quỳ xuống đối diện với Hoa Vịnh. Ngón tay anh khẽ run, từ từ chạm vào má người trước mặt.

“Em chấp nhận bị bỏ rơi cái gì chứ…” Giọng anh khô khốc, cổ họng nghẹn lại. Ở khoảng cách gần, những vết bầm tím và trầy xước càng rõ ràng, như từng nhát dao cắt vào tim Alpha.

“Là anh sợ em bỏ rơi anh…”

Thịnh Thiếu Du khẽ nhắm mắt lại.

Là anh sợ bị bỏ rơi, nên mới không có dũng khí đối mặt.

Anh sợ ánh mắt tràn đầy yêu thương kia một ngày sẽ thay đổi, sợ hương lan dịu dàng kia không còn quấn lấy mình nữa. Sợ đến mức thà giữ khoảng cách, thà nói những lời tàn nhẫn, còn hơn để điều đó trở thành sự thật.

Là anh sợ bị bỏ rơi, nên mới hết lần này đến lần khác trốn tránh.

Trốn sau cái danh Alpha cấp S, trốn sau vỏ bọc lạnh lùng và kiêu ngạo. Tự cho mình quyền lựa chọn, tự cho mình thế chủ động, để không ai có thể tổn thương anh trước.

Nếu Hoa Vịnh thật sự chấp nhận bị bỏ rơi. Vậy thì người chới với trước… lại là Thịnh Thiếu Du.

Hàng mi Hoa Vịnh khẽ run, ánh mắt ngập nước hơi nâng lên nhìn lại anh. Ánh nhìn rất sâu, như muốn xác nhận xem người trước mặt có thật sự đang nói những lời đó.

“Có đau không?” Thịnh Thiếu Du khẽ hỏi. “… Đánh dấu vĩnh viễn có giúp em dễ chịu hơn không?”

“……”

Trong phòng rơi vào im lặng.

“Thịnh Thiếu Du.” Một lúc sau, Hoa Vịnh mới gọi thẳng tên anh, giọng đã khàn đi vì mệt mỏi lẫn kìm nén. “Anh có biết mình đang nói gì không?”

Bàn tay Enigma siết chặt một góc chăn, khớp ngón tay trắng bệch. Cậu không quan tâm đến vết thương có thể sẽ càng nghiêm trọng hơn, chỉ chăm chú nhìn vào sắc mặt của Thịnh Thiếu Du. Thế nhưng bàn tay lạnh lẽo ấy rất nhanh được người kia nhẹ nhàng nắm lấy, khẽ vuốt ve để nó thả lỏng.

Hoa Vịnh cúi xuống nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình. Các khớp ngón tay tinh tế, xinh đẹp gần như không tì vết của Thịnh Thiếu Du, trái ngược hoàn toàn với bàn tay đầy các vết thương lớn nhỏ của cậu. Tựa như thiên thần và quỷ dữ không cùng một thế giới, vậy mà vị thần mang theo ánh sáng ấy, lại chủ động muốn vượt qua rào cản, chạy đến cứu rỗi quỷ dữ đang lạc lối trong bóng tối…

Tiếng chìa khóa tra vào ổ kêu lên rất khẽ, Thịnh Thiếu Du nhận lấy chìa khóa trước khi vào đây, hiện tại đang nâng niu cổ tay yếu ớt của người đối diện, cẩn thận mở khóa cho cậu.

Tiếng kim loại rơi xuống sàn phát ra thứ âm thanh khô khốc. Mỗi một tiếng rơi như cắt đứt khỏi một lớp xiềng xích vô hình. Đến khi chiếc khóa cuối cùng được tháo ra, Thịnh Thiếu Du mới vứt chìa khóa đi. Pheromone xoa dịu từ tuyến thể càng tiết ra nhiều hơn, nhanh chóng bao lấy đóa hoa mong manh ở trên giường.

Anh cúi xuống, hôn lên đôi môi lạnh lẽo của Hoa Vịnh, theo bản năng mà kéo đóa lan vào lòng, đặt cậu xuống giường.

Tuy nhiên, pheromone xoa dịu của Alpha không đủ để dập tắt cơn sóng ngầm bên trong Enigma.

Ngay khoảnh khắc được ôm lấy, sự kiếm chế cuối cùng của Hoa Vịnh liền đứt đoạn.

Hương lan trong phòng đang được chủ nhân của nó khổ sở kiềm chế liền mất kiểm soát, đột ngột trở nên nồng nặc, không còn dịu dàng mà mang theo sự chiếm hữu mạnh mẽ. Nó ập thẳng vào tuyến thể của Thịnh Thiếu Du, như dòng nước nóng đổ lên da thịt.

Alpha đang hôn, khó chịu khẽ “ưm” một tiếng, đầu óc có chút choáng váng. Cơ thể như bị lật ngược, trời đất đảo lộn. Khi tầm nhìn định hình lại, anh đã nằm dưới thân Hoa Vịnh.

“Thịnh tiên sinh…” Hoa Vịnh dứt ra khỏi nụ hôn, giọng vẫn còn rất yếu ớt, nhưng lực tay ghì anh xuống lại mạnh đến đáng sợ. “Em không phải là Alpha… Em là Enigma.”

Lại thêm một lời thú nhận nữa được nói ra.

“Hiện tại anh rời đi còn kịp.” Cậu dừng lại, hơi thở nặng nề. “Em sắp mất kiểm soát rồi…” Ánh mắt Enigma nhìn người dưới thân tràn đầy sự yêu thương cùng lưu luyến.

“Trong lúc đó, em không chắc mình còn đủ lý trí để thả anh đi hay không…”

Sự bi thương trong đáy mắt Enigma thoáng qua một tia hoảng hốt. “Em sợ anh sẽ hận em…”

Căn phòng lại một lần nữa rơi vào yên tĩnh.

Thịnh Thiếu Du không trả lời. Anh nâng hai tay lên ôm lấy gương mặt của người phía trên, kéo cậu xuống, tiếp tục một nụ hôn khác.

Đối với Alpha, dù cho con tim đã chấp nhận việc bản thân sắp bị đánh dấu, nhưng lý trí vẫn chưa thể chấp nhận. Anh không thể nói ra những lời bày tỏ xấu hổ, chỉ có thể dùng hành động để trấn án nỗi tuyệt vọng của đối phương.

Tình hình hiện tại, Enigma hay Alpha còn quan trọng sao?

Danh xưng vốn là thứ để phân định mạnh yếu, để xác lập trật tự vị trí trong thế giới. Nhưng vào lúc này, khi hơi thở quấn lấy nhau, khi mùi hương hòa lẫn đến mức không còn phân biệt được đâu là của ai, những điều đó dường như lại càng không có ý nghĩ.

Thịnh Thiếu Du quả thật có chút ngạc nhiên, những mảnh ghép rời rạc trong ký ức đã được nối lại. Vì sao trong kỳ mẫn cảm trước đó, anh lại bị khống chế dễ dàng đến thế. Vì sao ý chí của một Alpha cấp S lại có thể tan rã nhanh chóng trước sự khiêu khích của đối phương…

Alpha bỗng nhiên càng hôn càng tức giận, có thể là do sự hỗn loạn từ pheromone của Enigma ảnh hưởng. Tâm trạng của anh cũng dao động thất thường. Khi thì thương xót cho đóa lan đang run rẩy trên tay mình, khi lại giận dỗi vì những việc làm trong quá khứ của cậu.

Sự chủ động bất ngờ của Hoa Vịnh càng khiến anh thêm bối rối.

Đầu lưỡi của Enigma đã không còn rụt rè mà mạnh dạn xâm chiếm vì sự tự nguyện dâng hiến của Alpha. Cậu mạnh mẽ chiếm lấy nhịp thở của anh, lại càng làm Alpha vô cớ tức giận.

Cảm giác rơi vào thế bị động khiến Thịnh Thiếu Du bỡ ngỡ trong thoáng chốc. Sự chủ động quen thuộc bị đảo ngược, nhịp tim cũng theo đó mà loạn đi. Anh cắn nhẹ vào đầu lưỡi đang càn quấy kia, hơi thở gấp gáp, mang theo một chút bực bội lẫn hoang mang. Bàn tay đặt lên vai Hoa Vịnh, đẩy cậu ra một chút. Ánh mắt lướt qua một tia rối loạn không thể che giấu.

Rồi như sợ chần chừ thêm bản thân sẽ dao động, Alpha liền dứt khoát xoay người lại.

Ga giường nhăn lại theo động tác vội vã của anh. Thịnh Thiếu Du úp mặt xuống gối, đưa tay ra sau vạch mở cổ áo, để lộ vùng da sau gáy.

Tuyến thể nhạy cảm cứ thể phô ra trước mắt Enigma. Dưới làn da trắng mịn và mong manh ấy, mạch máu ẩn hiện mờ nhạt theo nhịp đập ổn định, như đang mời gọi người phía trên đến cắn.

Yết hầu Hoa Vịnh khẽ động, tầm mắt cậu thoáng tối lại. Pheromone trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn. Giọng người đang nằm dưới thân khẽ vang lên, có hơi nghẹn trong lớp vải gối.

“Cắn nhanh một chút.” Anh ngắn gọn nói, thái độ thản nhiên giống như đang nói về một việc có thể giải quyết trong chớp mắt.

Hoa Vịnh nghe xong khẽ nhíu mày.

Cái dáng vẻ “chết sớm siêu sinh sớm” của Thịnh Thiếu Du khiến ngực cậu nghẹn lại, một cảm giác khó chịu âm ỉ dần dâng lên.

Việc đánh dấu vĩnh viễn lên người mình yêu, chỉ xảy ra một lần duy nhất trong đời, thiêng liêng và trân trọng biết bao. Thế nhưng qua giọng điệu của Alpha, lại bị nói nhẹ tênh, như thể chỉ là một việc có thể làm qua loa cho xong…

Cảm xúc bị dồn nén trong kỳ mẫn cảm, khống chế đến hiện tại xem như đã chạm tới giới hạn.

Sự bá đạo ăn sâu trong máu của Enigma, thứ bản năng luôn đứng trên mọi trật tự quy tắc bắt đầu trỗi dậy. Không còn là sự do dự run rẩy ban nãy, không còn là ánh mắt sợ hãi bị Alpha ghét bỏ.

Bàn tay Hoa Vịnh lướt nhẹ trên lưng Thịnh Thiếu Du, chậm rãi trượt dọc theo đường xương sống, không thô bạo nhưng lại mang theo một lực khống chế rõ ràng, từng chút một kéo dài xuống, rồi dừng lại nơi eo anh, nhẹ nhàng siết lấy.

Cậu cúi xuống, hơi thở nóng rực phả lên vùng da nhạy cảm sau gáy Alpha.

“Anh nghĩ… ” Giọng Enigma trầm thấp, khàn đặc vì dục vọng. “Đây là chuyện có thể ‘cắn nhanh một chút’ là xong sao?”

Hương lan trong không khí càng lúc càng đậm, gần như trở nên áp đảo, quấn chặt lấy tuyến thể đang phơi bày không chút phòng bị của Alpha.

“Đã nói là vĩnh viễn…” Hoa Vịnh cúi sát hơn, môi gần như chạm vào da anh, giọng nói hạ xuống chỉ còn là thì thầm bên tai. “Thịnh Thiếu Du…”

“Anh định dùng thái độ đó để chấp nhận em cả đời sao?”

“Ưm…” Thịnh Thiếu Du run rẩy khi bàn tay của Hoa Vịnh chạm đến chỗ khó nói.

Pheromone kích thích của Enigma bạo phát, không còn dịu dàng kìm chế như trước mà mang theo tính xâm lấn rõ rệt. Nó bao trùm lấy Alpha, len lỏi qua từng kẻ hở trong ý thức, rồi kéo theo những ký ức dâm loạn của cái đêm bị xâm chiếm trước đó…

Cảm giác bị khống chế tuyệt đối.
Cảm giác bất lực trước dục vọng đối phương mang đến.
Còn có, cảm giác mong chờ không thể phủ nhận…

Thần trí Alpha nhất thời trở nên mơ hồ. Dục vọng thầm kín được kìm nén tận sâu trong cơ thể liền ồ ạt kéo đến.

Alpha không tỏ ra bài xích, nhưng vẫn cố giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Thân thể bị khai phá trước đó đã thay đổi, cảm giác ẩm ướt rõ ràng phía sau khiến anh xấu hổ.

Động nhỏ bên dưới thế mà đã ướt nhem như một Omega phát tình, chỉ có thể bị động chờ đợi Alpha của mình tới thỏa mãn.

Bộ vest vướng víu trên người Thịnh Thiếu Du nhanh chóng bị Enigma thô bạo xé rách, đầu ngón tay lạnh lẽo của kẻ điên phía trên chạm vào nơi tư mật xấu hổ đang chảy nước kia, nhẹ nhàng xoa nắn. Cậu khẽ cười nhẹ, đối với việc cơ thể của Thịnh Thiếu Du thay đổi, cảm thấy rất hài lòng. Trầm giọng dụ hoặc bên tai anh.

“Thả lỏng” Giọng cậu khàn đi. “Em sẽ thật nhẹ nhàng.”

Cơ thể Alpha bị Enigma chiếm đoạt trước đó, hiện tại đã không cần dùng đến chất bôi trơn. Lỗ nhỏ bên dưới tự động tiết ra dâm dịch, hoàn toàn như một Omega khát tình cầu hoan.

Một “Omega” thuộc về riêng Hoa Vịnh cậu.

Những ngón tay thon dài tiến vào bên trong vách huyệt khám phá, nhẹ nhàng mà bá đạo, chậm rãi nới lỏng từng chút một.

Thịnh Thiếu Du ban đầu còn hơi phản kháng, sau đó liền bị pheromone khống chế của Enigma bao lấy, dần mê man chìm đắm trong dục vọng do cậu mang đến.

Alpha khẽ cắn môi, đầu óc rối loạn, bị Enigma dụ dỗ mà vễnh cao mông trên giường, để cậu dễ dàng xâm nhập vào sâu trong cơ thể của mình. Bộ vest chỉnh tề ban nãy giờ nằm rơi rớt bên cạnh, như một lớp vỏ vừa bị bóc ra. Trước mặt người kia, anh dường như hoàn toàn bị nhìn thấu triệt để. Không còn giữ lại chút tôn nghiêm nào…

Enigma không vội vàng, từng động tác đều chậm rãi đến mức khiến nhịp tim người bên dưới càng lúc càng loạn.

Thịnh Thiếu Du khó chịu khẽ vặn vẹo, không kìm được mà cong nhẹ lưng, cảm giác vừa trống trải vừa bức bối. Anh muốn đối phương trực tiếp đi vào, lại không thể nói ra thành câu, mọi lời muốn nói ra đều bị nghẹn lại nơi cổ họng, chỉ còn lại những hơi thở gấp gáp mất không chế.

Alpha trước giờ chưa từng rơi vào trạng thái xấu hổ như thế này. Mọi cảm xúc và ham muốn của anh đều đang bị người kia nắm giữ trong lòng bàn tay. Chỉ một cái chạm, cũng đủ khiến anh mất kiểm soát…

Enigma dường như rất hài lòng với phản ứng ấy. Dù dương vật đã sớm trướng căng nhưng cậu cũng không vội vàng, vẫn chăm sóc nơi tư mật của Thịnh Thiếu Du bằng những ngón tay thon dài của mình. Kiên nhẫn đến mức như đang từng chút một trấn an, lại từng chút một lặng lẽ khống chế, chiếm lấy đối phương.

Enigma từng bước, từng bước, dụ dỗ Alpha ra khỏi ranh giới của mình, ép anh tự nguyện buông bỏ mọi phòng bị đối với cậu, tự nguyện dâng hiến hết tất cả những gì anh có được cho cậu, để anh hoàn toàn phụ thuộc về cậu, chỉ có thể để cậu chi phối.

Thịnh Thiếu Du ban đầu còn kháng cự, không muốn chính miệng thừa nhận bản thân đã khuất phục trước một Enigma. Nhưng dưới dục vọng gào thét, lý trí liền dần bị lung lay…

“… Ưm… em… cho nó vào đi…”

Hoa Vịnh mỉm cười, lại muốn trêu chọc anh thêm một chút. “Cho gì vào?” Bàn tay đang đâm rút trong vách động càng ra vào mạnh mẽ hơn, ngón tay khẽ cong lại, càng làm vạch thịt bên trong trướng căng.

Thịnh Thiếu Du run rẩy, gấp gáp muốn lỗ nhỏ của mình nuốt vào thứ to lớn kia, để lấp đầy sự trống rỗng hiện tại. Anh vặn vẹo thân thể, chửi thề một tiếng.

“Mẹ kiếp! Em có làm hay không–Ưm!…”

Lời còn chưa dứt, mong muốn được lấp đầy của Alpha đã được đáp lại.

Hoa Vịnh rút bàn tay đã dính đầy dâm dịch của mình ra ngoài, dùng nó bôi trơn qua loa lên dương vật khổng lồ của cậu, sau đó không báo trước mà đột ngột đâm vào.

“Thỏa mãn anh chưa… Thiếu Du?”

Dương vật to lớn kéo giãn từng nếp thịt trong động nhỏ nóng bỏng của Alpha. Không đợi người dưới thân kịp thích ứng với kích thước quá khổ ấy, Enigma đã điên cuồng đâm rút.

“Ưm… từ từ… a… Hoa… Hoa Vịnh… chậm… chậm một chút…”

“Anh gọi em là gì?” Alpha lỡ miệng gọi cả tên họ của Enigma, phải chịu đựng từng đợt thúc càng mạnh bạo hơn của người phía trên. Hoa Vịnh như không cảm thấy đau, bỏ qua hết những vết thương trên cơ thể của mình, chỉ chuyên tâm phục vụ cho vị Alpha vừa mới rơi xuống bể dục.

“A… A… Vịnh… A Vịnh… Bảo bối… chậm lại… ưm… không được…” Thịnh Thiếu Du vùng vẫy trong vòng tay của đóa hoa lan, cánh tay anh đưa ra sau, muốn đẩy người kia ra một chút. Thế nhưng còn chưa kịp chạm đến, cổ tay đã bị giữ lại, đè xuống giường.

Enigma trong kỳ mẫn cảm, lần đầu tiên thật sự có được Alpha của mình một cách trọn vẹn. Lý trí từng kêu gào phải kiềm chế, phải dịu dàng để không làm anh tổn thương, giờ đây đã hoàn toàn tan dần theo từng nhịp hô hấp nóng rực.

Hai luồng pheromone quấn chặt lấy nhau, nồng nặc và dày đặc đến mức khiến nhịp tim cũng trở nên hỗn loạn.

Thứ còn lại chỉ là bản năng hoang dã, vừa mãnh liệt vừa khát khao. Muốn nuốt trọn vị tiên nhân đang mê loạn dưới thân, muốn khắc sâu sự hiện diện của mình lên từng hơi thở, từng tấc da trên cơ thể của anh. Mỗi nhịp thúc vào càng sâu hơn, như muốn đóng dấu rằng Alpha này là của cậu, chỉ của riêng cậu.

Thịnh Thiếu Du chỉ có thể thở dốc, những ngón tay siết chặt ga giường đến trắng bệch. Cơ thể anh căng lên rồi lại thả lỏng, cố gắng phối hợp theo từng nhịp chuyển động phía sau. Không còn là sự chống cự lúng túng ban đầu, mà dần thành sự chấp nhận đầy run rẩy.

Pheromone của Enigma cuộn trào, bao trùm lấy Alpha như biển lớn đang nhấn chìm một con thuyền nhỏ. Nhưng lần này, con thuyền ấy đã không còn cố sức vùng vẫy bất lực như trước nữa.

Thịnh Thiếu Du vùi mặt vào gối, lộ ra sau gáy rõ ràng hơn. Là da nơi tuyến thể mỏng manh và nhạy cảm, cùng với nhịp đập ẩn hiện dưới lớp da non, như một lời mời gọi Enigma đến chiếm lấy.

Nhìn người thương run rẩy mê loạn dưới thân, vụng về phối hợp với sự chiếm hữu cực đoan của bản thân. Hiện tại còn chủ động dâng lên nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể cho cậu tùy ý kiểm soát.

Enigma gần như đã hoàn toàn mất đi lý trí.

Cậu cúi xuống, hơi thở lướt qua vùng da mong manh ấy, không do dự mà cắn xuống.

Tin tức tố của Enigma tràn vào không quá dữ dội, giống như dòng nước thủy triều âm thầm dâng lên, xuyên thẳng vào huyết mạch, lan ra khắp cơ thể.

Tuyến thể của Alpha rung lên, cơ thể cũng phản ứng mãnh liệt, rồi buộc phải mở rộng đón nhận hết tất cả. Pheromone hỗn loạn bùng nổ, dần đáp lại rồi quấn lấy mùi hương của Enigma, cuối cùng hòa thành một thể duy nhất với cậu.

Thịnh Thiếu Du cảm nhận rõ ràng sự hiện diện ấy len lỏi vào từng hơi thở. Anh không chỉ cảm thấy mình đã thuộc về Hoa Vịnh, mà còn cảm nhận được nhịp thở dần thay đổi của người phía sau.

Sự căng thẳng tận sâu trong tim đối phương, sự khát khao được khẳng định của cậu, và một sự nâng niu gần như thành kính đối với tình cảm mà Enigma dành cho anh.

Những điều trước đây chỉ có thể suy đoán qua ánh mắt, giờ đây lại trở nên rõ ràng như tiếng tim đập sát bên tai.

Giờ đây Alpha mới nhận ra nỗi lo lắng trước đó của mình thừa thãi đến nhường nào. Anh cũng hiểu được, Enigma đang mất khống chế trên giường rốt cuộc yêu anh sâu đậm đến bao nhiêu.

Hiểu được vì sao cậu lại cuồng loạn như thế. Hiểu được vì sao mỗi lần kỳ mẫn cảm đến, Hoa Vịnh phải tự nhốt mình trong phòng cách ly, chịu đựng những ảo giác và thống khổ một mình. Hiểu rằng phía sau sự chiếm hữu tưởng như cực đoan kia là một tình yêu dựa dẫm đến mức nào.

Alpha trong cơn mê loạn, bên dưới cơ thể run lên theo từng nhịp thúc của Enigma, bên trên dấu ấn đang dần được định hình, như một khế ước được viết bằng máu và hương thơm. Thế giới xung quanh cũng dần trở nên xa xăm, chỉ còn lại cảm giác được lấp đầy và sự kết nối bền chặt sâu trong tim.

Giờ đây, mỗi nhịp đập của anh dường như đã có thêm một nhịp đập khác hòa vào. Không còn là hai mạch chảy song song, mà là một dòng chảy chung, nơi cảm xúc của người này có thể chạm tới người kia chỉ bằng việc cảm nhận.

Không phải chiếm hữu thuần túy, mà là sự tự nguyên dâng hiến. Không phải mê loạn mù quáng, mà là cơn say có ý thức. Cả hai đều đang tỉnh táo để biết mình đang tiến hành một sự ràng buộc không thể tháo gỡ, nhưng vẫn lựa chọn tiếp tục.

Đánh dấu vĩnh viễn không đơn giản chỉ là để thuộc về một ai đó, mà còn để cả hai thấu hiểu lẫn nhau. Là khi nỗi cô đơn của Thịnh Thiếu Du không còn là của riêng anh nữa, và sự lạc lối sâu thẳm trong tim Hoa Vịnh cũng tìm thấy ánh sáng để trở về.

Hai bản thể vốn mạnh mẽ và độc lập, cuối cùng cũng tìm thấy được mảnh ghép còn lại của mình. Từ nay về sau, sẽ luôn mang theo hơi thở của người còn lại, không hòa tan để biến mất, mà hòa vào làm một để trở nên hoàn chỉnh hơn.

Khi ấn ký vĩnh viễn đã được hoàn hảo khắc lên, Hoa Vịnh giữ chặt Alpha của mình trong vòng tay, cảm nhận rõ ràng sự ràng buộc đang hiện hữu. Không còn là khát khao mơ hồ trong những kỳ mẫn cảm kìm nén, mà là một dấu ấn thực sự, in sâu vào trong tim.

Cơ thể Alpha run lên, rồi dần buông lỏng, để mặc cảm xúc lên xuống theo từng nhịp xâm chiếm của Enigma.

Phòng cách ly vĩnh viễn mang lại sự thống khổ cho Enigma trong những kỳ mẫn cảm kéo dài. Giờ đây lại tái hiện những viễn cảnh chỉ xảy ra trong ảo giác của cậu.

Từ nay, hương lan dịu nhẹ sẽ hòa vào từng nhịp thở của Thịnh Thiếu Du.

Mùi Túy Chi thoang thoảng trong từng khoảnh khắc cũng sẽ nói cho Hoa Vịnh biết rằng người kia đang ở đây, đang thuộc về cậu.

Vĩnh viễn.

______________

This entry was posted in . Bookmark the permalink.