2026-02-20 – 8

[Oneshot]

“Anh rên nhỏ một chút… Nếu không… sẽ bị phát hiện đấy.”
________________

Đêm mùng bốn Tết, khu dân cư cao cấp vốn náo nhiệt vào những ngày đầu xuân, lúc này đã yên tĩnh hơn một chút. Thỉnh thoảng chỉ văng vẳng từ rất xa vài tiếng pháo giấy nổ lác đác.

Khâu Đỉnh Kiệt vừa mới tắm xong, mang theo mùi sữa tắm dịu nhẹ bước ra. Anh mặc một chiếc áo thun mỏng, tóc còn hơi ẩm, đi chân trần trên sàn nhà, rồi ngồi xuống tựa vào đầu giường.

Chiếc đồng hồ treo tường đã chỉ hơn mười một giờ đêm.

Bình thường vào giờ này, nhóc con kia đã gọi cho anh rồi.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn màn hình điện thoại vẫn tối đen, cũng không quá để tâm. Chỉ nghĩ có lẽ cậu vẫn còn đang bận, vì thế liền với tay cầm điện thoại lên, mở Weibo, định lướt lướt một chút để giết thời gian.

Màn hình chờ của ứng dụng còn chưa hiện xong, điện thoại trên tay đã rung lên, chuyển sang giao diện cuộc gọi đến.

Nhìn tên người gọi trên màn hình, Khâu Đỉnh Kiệt khẽ nở nụ cười, anh vô thức ôm lấy chiếc áo khoác đen đặt cạnh gối ngủ, đưa lên mũi hít nhẹ. Tay áo khoác có in một dãy ấn ký hoa lan, mùi vải pha chút nước hoa nhàn nhạt vẫn còn, quen thuộc đến thoải mái.

Khâu Đỉnh Kiệt không để người bên kia đợi lâu, vội vàng hạ chiếc áo xuống, cẩn thận để nó không lọt vào khung hình, rồi mới bấm nhận cuộc gọi.

“Hôm nay ở lại nhà của bác Hai trễ lắm sao?” Vừa kết nối, anh đã vui vẻ liến thoắng. Thế nhưng màn hình bên đối phương vẫn tối đen.

“Em đâu rồi?”

Vài giây sau, loa điện thoại truyền đến tiếng gió thổi vù vù. Với tiết trời đầu xuân se lạnh thế này, nhóc con kia dù có “thời trang phang thời tiết” đến đâu, cũng không thể ngồi trong phòng mà bật quạt được.

Chỉ có thể là vẫn đang ở bên ngoài.

Bên kia vẫn im lặng. Khâu Đỉnh Kiệt hơi sốt ruột ngồi thẳng dậy, chiếc áo đang ôm trong ngực cũng theo đó mà trượt xuống giường.

“A Tinh, có nghe thấy anh không? Em đang ở ngoài à?”

Một tiếng cười trầm thấp vang lên, lẫn trong tiếng gió. Màn hình của đối phương đã được bật sáng.

Gương mặt Hoàng Tinh xuất hiện.

Tóc cậu bị gió thổi rối nhẹ, vài sợi bay lên, mũi ửng đỏ vì lạnh, hơi thở phả ra thành từng làn khói trắng mỏng. Phía sau cậu là ánh đèn đường vàng nhạt, yếu ớt hắt thành một vùng sáng mờ mờ giữa màn đêm tối sẫm. Không gian xung quanh gần như chìm trong bóng tối, nhưng ánh mắt cậu nhìn vào màn hình lại rất sáng.

“Em đây.” Hoàng Tinh nghiêng đầu, môi cong lên thành một nụ cười. “Bảo bối, anh đoán xem em đang ở đâu?”

Khâu Đỉnh Kiệt lập tức cau mày. Nhìn thấy cậu đứng một mình giữa đêm khuya như vậy, anh chẳng còn tâm trí đâu để chơi mấy trò đoán đố nữa.

“Sao em lại ra ngoài một mình giờ này, còn không mang khẩu trang? Lỡ lại có người theo đuôi thì sao? Nguy hiểm lắm, mau về nhà nhanh cho anh.”

Nụ cười trên môi Hoàng Tinh càng sâu hơn. Cậu không phản bác, ánh nhìn càng mang theo dịu dàng, chăm chú nhìn Khâu Đỉnh Kiệt.

Cảm giác được người yêu quan tâm, thật sự rất tuyệt.

Gió lại thổi mạnh hơn một chút. Cổ áo Hoàng Tinh khẽ lay nhẹ.

“Anh nhìn kỹ một chút xem.” Cậu vừa nói vừa đưa điện thoại ra xa hơn.

Trong khung hình liền hiện ra một cái cổng sắt đen, bên cạnh là bức tường gạch cũ có vài vết khắc nhỏ, xiên xẹo, rõ ràng là do trẻ con nghịch ngợm để lại.

Là cổng nhà của Khâu Đỉnh Kiệt.

Những vết khắc đó là do lúc nhỏ anh quậy phá mà làm ra.

“…?” Khâu Đỉnh Kiệt ngốc ngốc mở to mắt nhìn vào điện thoại, não chậm mất một nhịp.

Hoàng Tinh bên này đã thành thạo cúi đầu bấm mật khẩu. Vài tiếng “tít, tít” vang lên, sau đó cửa liền được mở ra rất khẽ.

“A? Sao em lại tới đây?” Khâu Đỉnh Kiệt gần như bật dậy khỏi giường.

Hoàng Tinh vừa bước vào sân nhà, giọng nói hạ thấp. “Nhớ anh.”

Gió ngoài sân lại thổi mạnh qua, tiếng gió vù vù truyền vào ống nghe. Khâu Đỉnh Kiệt nuốt lại những câu hỏi của mình, vội vàng đứng dậy.

“Để anh xuống mở cửa cho em.” Anh vừa đi vừa nói, màn hình cũng liền rung lắc theo chuyển động.

“Đừng.” Hoàng Tinh lập tức ngăn lại. “Sẽ đánh thức hai bác mất.”

“Anh biết rồi. Anh sẽ đi nhẹ mà–…”

“Không cần.” Cậu khẽ cười. “Anh mở cửa ban công cho em đi.” Lời vừa dứt, màn hình bên Hoàng Tinh liền tối đen. Hình như cậu đã bỏ điện thoại vào túi.

“Lại trèo cửa sổ? Phòng anh ở tầng hai đấy!” Khâu Đỉnh Kiệt dừng bước nhíu mày, màn hình bên kia vẫn tối đen, thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng “leng keng” va chạm với kim loại.

Anh hít sâu một hơi, hết cách đành chạy nhanh ra ban công phòng mình, mở cửa.

Gió lạnh lập tức ùa vào, mang theo cái lạnh đầu xuân thấm vào da thịt.

Khâu Đỉnh Kiệt cúi xuống nhìn, dưới ánh đèn ngoài sân, một cái đầu tóc đen đang bám vào cột sắt trèo lên, động tác thuần thục đến mức đáng ghét…

“Hoàng Tinh!” Anh hạ giọng gắt khẽ. “Em xuống ngay cho anh!”

Hoàng Tinh ngẩng đầu, mắt cong cong nhìn lên. “Anh đợi một chút, em sắp lên tới rồi.”

“Em điên à, tầng hai đó!”

“Không cao lắm đâu.”

“Không cao cái đầu em!”

Khâu Đỉnh Kiệt nói vậy, nhưng đã theo phản xạ cúi người xuống, tay đưa ra sẵn. Hoàng Tinh trèo lên thêm hai bước, liền nắm được tay anh.

Bàn tay của cậu đã lạnh buốt.

Khâu Đỉnh Kiệt kéo cậu an toàn qua khỏi lan can, tim đập nhanh hơn cả lúc chạy bộ sáng sớm. Vừa đặt chân vào ban công, Hoàng Tinh đã tựa người sát lại, cả người còn mang theo hơi lạnh của gió đêm.

Khâu Đỉnh Kiệt tùy ý để tên nhóc bám người kia ôm mình, kéo cậu vào phòng, đóng cửa ban công lại.

Căn phòng không còn tiếng gió thổi, yên tĩnh hơn một chút.

Anh đẩy Hoàng Tinh đứng thẳng người dậy, nhìn thấy mái tóc rối cùng cổ áo mở phong phanh của cậu. Cuối cùng chỉ có thể thở dài bất lực, đưa tay chỉnh lại cái khăn choàng hơi lệch sang một bên.

“Lạnh không?”

“Có chút.” Hoàng Tinh khịt khịt cái mũi đỏ của mình.

“Cái thói trèo tường này khi nào em mới bỏ hả?” Khâu Đỉnh Kiệt lườm cậu. “Ngồi xuống.”

Anh nói rồi liền đi lấy khăn lau tóc cho cậu, động tác cũng quen thuộc không kém việc Hoàng Tinh trèo tường vào nhà.

Hoàng Tinh cởi áo khoác, ngồi xuống mép giường, ngẩng đầu lên nhìn anh. “Em sợ hai bác sẽ bị thức giấc mà.” Cậu nói rồi khẽ chu môi. “Người lớn tuổi khó vào lại giấc ngủ lắm.”

Thật ra còn một câu nữa, đó là “Cảm giác vụng trộm rất kích thích”, nhưng Hoàng Tinh không dám nói ra…

Khâu Đỉnh Kiệt liếc cậu một cái, rõ ràng là lý do cũ rích, vậy mà lần nào cũng thành công qua cửa.

“Không phải chiều mai chúng ta sẽ bay về nhà rồi sao? Em còn bay qua đây làm gì cho mệt vậy hả?” Anh vừa lau tóc cho cậu, vừa lẩm bẩm phàn nàn. “Em đã ăn gì chưa đấy?”

“Em ăn trên máy bay rồi.” Hoàng Tinh đưa tay kéo nhẹ gấu áo anh, nhỏ giọng làm nũng “Em chỉ muốn nhìn thấy anh sớm hơn một chút.”

Khâu Đỉnh Kiệt không bao giờ có thể cứng rắn trách phạt trước ánh mắt lấp lánh kia, chỉ có thể thở dài. “Vậy sao em không nói trước với anh.”

“Nói trước thì còn gì bất ngờ.”

Lời vừa dứt, Hoàng Tinh liền nhận được một tiếng “chậc” và một cái gõ đầu khẽ của Khâu Đỉnh Kiệt.

Cậu bĩu môi, vòng tay ôm lấy eo anh, ngoan ngoãn để anh lau tóc cho mình. Ánh mắt vô tình liếc đến đầu giường, liền nhìn thấy một chiếc áo đen đang nằm trên đó.

Hoàng Tinh khẽ nghiêng đầu, nhìn hoa văn quen thuộc trên tay áo, khóe môi liền cong lên.

“Cái áo đó là như thế nào nhỉ?”

Khâu Đỉnh Kiệt xoay người lại nhìn, lúc này mới nhớ đến, mặt thoáng chốc liền đỏ lên, cái khăn đang cầm trên tay thuận thế trùm lên đầu Hoàng Tinh. “Em nghĩ nhiều rồi. Anh lấy nhầm chưa kịp cất lại thôi.” Vừa nói anh vừa kéo cậu đứng dậy, đẩy vào phòng tắm. “Đi tắm đi, để anh lấy đồ ngủ cho em.”

Hoàng Tinh còn chưa kịp nói gì, cửa đã bị đóng lại…

…….

Không lâu sau, cậu đã tắm xong bước ra, cả người còn mang theo hơi nước ấm áp. Tóc cậu được lau sơ qua, vài sợi vẫn còn ẩm, mềm mại rũ xuống trán. Bộ đồ ngủ của Khâu Đỉnh Kiệt rộng hơn một chút, khiến cậu trông như được bao trọn trong mùi hương quen thuộc của anh.

Trong phòng đèn đã tắt bớt, chỉ còn lại ánh đèn ngủ vàng nhạt bên đầu giường. Chiếc áo khoác kia cũng không còn thấy nữa.

Đỉnh Kiệt đang nằm sấp trên giường, tay cầm điện thoại nghịch nghịch.

Nghe tiếng cửa phòng tắm mở, anh quay đầu nhìn sang. Vừa nhìn đã thấy Hoàng Tinh bước đến, trực tiếp trèo lên giường, vén chăn chui vào, ôm lấy anh từ phía sau. Cả người cậu áp sát, hơi ấm còn mang theo mùi sữa tắm nhẹ nhàng bao lấy anh.

Hoàng Tinh vùi mặt vào cổ anh, cọ cọ. Giọng nói mềm mại trầm thấp, mang theo hơi thở nóng bỏng chạm vào da thịt.

“Nhớ anh quá.”

Khâu Đỉnh Kiệt theo phản xạ nhẹ co vai, hầu kết khẽ lên xuống. Trong ánh sáng lờ mờ, căn phòng dường như càng yên tĩnh, hơi thở của hai người cũng trở nên rõ ràng hơn.

“Đừng nghịch…” Anh hạ giọng. “Đang ở nhà đấy.”

Hoàng Tinh khẽ cười, không buông ra ngược lại còn vòng tay siết chặt eo nhỏ hơn, cằm tì lên vai anh, nói khẽ bên tai.

“Em có làm gì đâu.”

Nói là vậy, nhưng bàn tay cậu đã chui vào trong áo ngủ của anh, vuốt ve theo đường cong của eo nhỏ.

Khâu Đỉnh Kiệt nhắm mắt lại một chút, cố giữ nhịp thở bình thường.

“Hoàng Tinh.”

“Dạ?”

“Em im lặng một chút.”

“Em đang im mà.”

Hoàng Tinh khẽ bật cười, nhưng Khâu Đỉnh Kiệt lại không cười nổi. Anh sốt sắng đưa tay ra sau, định kéo tay cậu ra, nhưng Hoàng Tinh đã nhanh hơn, tay còn lại giữ lấy cổ tay anh, nghiêng đầu xuống nhẹ nhàng hôn lên môi anh.

Nụ hôn trong không gian yên tĩnh dần phát ra những tiếng mút mát ướt át. Hoàng Tinh buông cổ tay Khâu Đỉnh Kiệt ra, chuyển sang nâng cằm anh lên, cùng anh tiếp tục nụ hôn ngọt ngào sau những ngày xa cách.

Bàn tay đang vuốt ve vòng eo chuyển xuống chỗ thịt đầy đặn hơn của Khâu Đỉnh Kiệt. Vì đang trong tư thế nằm sấp, nên tay Hoàng Tinh càng dễ dàng chui vào quần ngủ của anh hơn, bắt đầu xoa nắn cái mông đàn hồi mềm mại ấy.

“Ưm…” Khâu Đỉnh Kiệt bị sờ đến giật mình, anh hơi nghiêng đầu tránh đi, dứt khỏi nụ hôn với Hoàng Tinh, lời nói ra đã khàn đi không ít. “Ba mẹ anh đang ở phòng bên cạnh đấy.” Sau đó anh trở mình, nghiêng người sang đối diện với cậu, nắm lấy cái tay đang táy máy kia lôi ra ngoài.

[Cũng không phải lần đầu, anh ngại ngùng cái gì chứ.] Hoàng Tinh bĩu môi nghĩ trong lòng, nhưng không có gan nói ra.

Trong lúc đó, cậu lơ đãng liếc sang cái tủ đầu giường phía sau Khâu Đỉnh Kiệt. Thấy được một góc nhỏ của chiếc áo khoác ban nãy lộ ra ngoài, liền muốn trêu chọc anh.

Hoàng Tinh nhổm người lên, nửa thân trên gần như phủ trọn lên Khâu Đỉnh Kiệt. Cánh tay dài vươn qua phía sau anh, khẽ kéo lấy chiếc áo khoác bị giấu hớ hênh trong khe tủ đầu giường.

Vừa rút chiếc áo ra, còn chưa kịp nói ra câu nào khiến Khâu Đỉnh Kiệt phải xấu hổ, một vật khác bên trong cũng bị kéo theo, trượt khỏi mép gỗ, “bịch” một tiếng rơi xuống sàn.

Cơ thể Khâu Đỉnh Kiệt khẽ cứng lại, gần như theo bản năng, anh đưa tay kéo Hoàng Tinh trở lại.

Nhưng đã muộn. Ánh mắt Hoàng Tinh đã kịp lướt qua, thấy được món đồ đang rơi dưới sàn là thứ gì…

Là một tuýp bôi trơn.
Không đúng.
Phải là một tuýp bôi trơn, đã vơi đi không ít gel bên trong…

Hoàng Tinh hơi nhướng mày. Khoé môi cong lên thành một nụ cười, mang theo ý vị rất rõ ràng mà “ồ” một tiếng.

Hình như không cần trêu chọc anh bằng chiếc áo khoác kia nữa.
Trực tiếp đè anh ra mà làm luôn không phải tốt hơn sao?

Bảo bối nhà cậu đúng là dâm đãng mà…

Hoàng Tinh thoát khỏi cánh tay đang nắm lấy mình của Khâu Đỉnh Kiệt, lần này chồm cả người dậy, khóa anh dưới thân mình.

“Em làm gì đấy.” Khâu Đỉnh Kiệt trong bóng tối lúc này mặt đã đỏ bừng. Vội vàng ngăn lại động tác cúi người của Hoàng Tinh. Nhưng cậu đã nhanh hơn, nhặt được đồ vật dưới sàn lên, còn lắc nhẹ tuýp gel trong tay, giọng kéo dài đầy ẩn ý.

“Anh dùng nhiều ghê nhỉ…”

Khâu Đỉnh Kiệt nghẹn lời, vội đưa tay giật lại, nhưng Hoàng Tinh đã nhanh tay né sang một bên, cười càng sâu hơn.

“Không phải…” Khâu Đỉnh Kiệt lúng túng giải thích, giọng đã lí nhí đến sắp không nghe ra. “Anh chỉ… dùng một chút…”

“Ừm?” Hoàng Tinh cúi xuống sát hơn, ánh mắt càng trêu chọc. “Một chút?”

Khâu Đỉnh Kiệt bị nhìn đến mức không chịu nổi, đưa tay đánh nhẹ vào vai cậu một cái, xấu hổ khẽ quát. “Em đừng nói nữa.”

Hoàng Tinh bật cười, tiện tay quăng nhẹ tuýp bôi trơn sang một bên. Đầu ngón tay cậu lướt qua eo Khâu Đỉnh Kiệt, rồi véo nhẹ eo anh một cái.

“Anh dạo này… gan thật đấy.”

“Ưm…” Khâu Đỉnh Kiệt bị véo bất ngờ, cơ thể phản xạ co lại, một tiếng kêu nhỏ vô thức thoát ra khỏi cổ họng.

Cùng lúc đó, bên ngoài hành lang lại truyền đến tiếng bước chân. Cửa phòng liền bị gõ nhẹ.

“Cốc, cốc, cốc.”

Hai người bên trong như bị nhấn nút tạm dừng.

Khâu Đỉnh Kiệt mở to hai mắt, theo bản năng lập tức kéo chăn trùm kín cả hai người, ôm chặt Hoàng Tinh trong lớp chăn dày, tim đã đập dồn dập như muốn phá ra ngoài.

Hoàng Tinh cũng rất ngoan ngoãn phối hợp, lập tức nằm yên, cả người áp sát vào Khâu Đỉnh Kiệt dưới lớp chăn, không phát ra một tiếng động nào.

Cửa phòng liền “cạch” một tiếng mở ra.

“Khâu Khâu, con có làm sao không?” Giọng mẹ Khâu vang lên, có chút lo lắng.

Khâu Đỉnh Kiệt cố giữ bình tĩnh, kéo chăn lên cao hơn, chỉ để lộ phần đầu và một ít tóc hơi rối. Phần chăn bên cạnh hơi nhô lên thành một khối nhỏ khả nghi, nhưng trong ánh sáng yếu ớt cùng với góc nhìn từ ngoài cửa, lại không quá rõ ràng. Mẹ Khâu chỉ đi ra ngoài lấy nước, cũng không đeo kính, càng không để ý có một cục bông đang nhô lên bất thường trong lớp chăn dày kia.

“Không có gì đâu mẹ…” Khâu Đỉnh Kiệt nuốt nước bọt, cố giữ giọng mình thật tự nhiên, nhưng cổ họng hơi khô nên có chút khàn. “Con làm rơi điện thoại thôi.”

“Con uống chút nước không? Mẹ vừa lấy.” Mẹ Khâu đứng ngoài cửa, cầm ly nước ấm, định bước vào phòng đưa cho anh.

Dưới lớp chăn, Hoàng Tinh đang áp mặt trên ngực Khâu Đỉnh Kiệt. Qua lớp áo mỏng, cậu có thể cảm nhận rất rõ nhịp tim đang đập nhanh đến mất kiểm soát cùng với lồng ngực phập phồng theo từng hơi thở gấp của anh.

Không hiểu vì sao, trong tình huống căng thẳng như vậy, một ý nghĩ nghịch ngợm lại nổi lên…

Thời tiết hiện tại khá lạnh, chăn trong phòng được đổi thành loại dày và nặng, những cử động nhỏ bên trong gần như không tạo ra động tĩnh gì rõ ràng.

Trong lúc Khâu Đỉnh Kiệt đang cố giữ vẻ mặt bình tĩnh để đối phó với mẹ Khâu, bàn tay hư hỏng của Hoàng Tinh đã lặng lẽ trượt xuống. Ngón tay cậu lướt nhẹ qua bụng dưới, chậm rãi luồn vào trong quần ngủ, nắm lấy gậy thịt đang trong trạng thái bán cương của Khâu Đỉnh Kiệt…

“Ưm…”

Khâu Đỉnh Kiệt cứng người trong nháy mắt. Lưng anh căng lên, ngón tay siết chặt mép chăn. Một tay vội vàng giữ lấy bàn tay đang làm càn dưới lớp vải dày, muốn ngăn lại nhưng không dám cử động mạnh.

Tiếng rên bị anh kìm xuống cực nhỏ, chỉ đủ để người trong chăn nghe thấy. Mẹ Khâu vẫn không hay biết gì, nhưng đã mở cửa rộng ra hơn, chuẩn bị bước vào phòng.

“Không.” Khâu Đỉnh Kiệt gần như cắn răng giữ giọng mình ổn định, anh cố nén lại sự run rẩy nơi cổ họng, lên tiếng. “Con không khát. Con… chuẩn bị ngủ rồi. Mẹ ngủ ngon.”

Bàn tay dưới chăn vẫn không dừng lại. Hoàng Tinh khẽ siết, chậm rãi vuốt một cái.

Khâu Đỉnh Kiệt cắn môi, kìm xuống âm thanh sắp bật ra khỏi cổ họng. Một tầng mồ hôi mỏng bắt đầu xuất hiện trên trán.

Mẹ Khâu đã bước một chân vào phòng, nghe vậy liền dừng lại. Bà không nghi ngờ gì, chỉ mỉm cười gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

“Ừ, con ngủ sớm một chút. Ngủ ngon.”

“Vâng…”

Cửa phòng đóng lại.

Tiếng bước chân dần xa.

Trong phòng lại trở về yên tĩnh.

Phải mất vài giây sau, Khâu Đỉnh Kiệt mới dám thở mạnh ra một hơi. Cả người anh như mất hết sức lực, mềm nhũn ra trên giường. Dưới lớp chăn, Hoàng Tinh khẽ bật cười, vai rung rung, hơi thở phả lên da anh nóng rực.

“Em còn cười?” Khâu Đỉnh Kiệt lật chăn ra, đè thấp giọng, vừa xấu hổ vừa tức giận, tai và cổ đều đã đỏ lên. “Suýt nữa đã…”

“Không phải tại anh quá dâm đãng sao?” Hoàng Tinh chui ra khỏi chăn, ngẩng đẩu sâu xa nhìn Khâu Đỉnh Kiệt. “Rên to như thế.”

Vừa nói, bàn tay dưới chăn của cậu lại tiếp tục càn quấy.

“Em!… ưm…”

Bàn tay Hoàng Tinh khẽ siết lại, chậm rãi vuốt dọc thân dưới đã hoàn toàn cương cứng của Khâu Đỉnh Kiệt, khiến hơi thở của anh trở nên rối loạn.

Hoàng Tinh một tay chăm sóc phía dưới của anh, tay kia kéo vạt áo mỏng của Khâu Đỉnh Kiệt lên cao, cúi xuống để lại vô số vết hôn trên ngực anh. Hai đầu vú cũng không tránh khỏi, bị liếm đến co cứng.

Hơi thở Khâu Đỉnh Kiệt dần trở nên dồn dập. Anh đưa tay che miệng lại, ngăn không cho tiếng rên của mình phát ra.

Bàn tay còn lại yếu ớt đẩy đầu Hoàng Tinh ra, giọng run run, hạ thấp hết mức.

“Khóa… khóa cửa lại đã… A Tinh…”

Lực đẩy yếu ớt đến mức gần như không có tác dụng, bị đối phương hoàn toàn lơ đi.

Khâu Đỉnh Kiệt đành dùng thêm chút sức, nắm nhẹ tóc cậu, tiếp tục cầu xin, giọng nhỏ gần như thì thầm.

“Bảo bảo… ưm… khóa cửa lại đã… xin em… a…”

Hoàng Tinh lúc này mới ngẩng đầu lên khỏi ngực Khâu Đỉnh Kiệt, bàn tay phía dưới đã cởi bỏ chiếc quần vướng víu của anh, bắt đầu luồn ra sau, xoa nắn nơi mềm mại hơn của anh.

“Không khóa.” Cậu nói, rồi cúi xuống, rúc vào hõm cổ vẫn còn nhàn nhạt mùi sữa tắm của Khâu Đỉnh Kiệt.

Giọng cậu trầm thấp ngay bên tai anh, từng chữ như có hơi nóng phả vào, quyến rũ đến mức Khâu Đỉnh Kiệt cũng dần mơ màn.

“Vậy nên… anh rên nhỏ một chút.” Cậu vừa nói, vừa chậm rãi hôn dọc lên cổ anh.

“Nếu không… sẽ bị phát hiện đấy.”

Lời vừa dứt, vành tai Khâu Đỉnh Kiệt đã bị ngậm lấy, đầu lưỡi mềm mại của người phía trên đảo quanh, sau đó khẽ cắn xuống.

Bàn tay đang che miệng của anh khẽ run lên, những tiếng rên kiềm nén đứt quãng phát ra, càng khiến máu nóng trong người Hoàng Tinh sôi lên. Càng muốn thưởng thức dáng vẻ anh vừa dâm đãng, lại vừa khổ sở kiếm chế lại sự dâm đãng ấy…

Cậu lật người Khâu Đỉnh Kiệt lại, để anh quỳ gối, chống hai tay xuống nệm, vểnh mông lên cao.

“Chát.” Cái mông dâm đãng bị đánh một cái, làn da trắng mịn liền xuất hiện vệt đỏ mờ mờ. Khâu Đỉnh Kiệt rung nhẹ, cố kiếm nén lại tiếng rên của mình.

Hoàng Tinh với lấy tuýp bôi trơn ban nãy, đổ đầy xuống rãnh mông của anh. Lỗ nhỏ phía dưới vì tiếp xúc với chất lỏng lạnh lẽo, khẽ co rút mời gọi.

Khâu Đỉnh Kiệt chuẩn bị tinh thần bị các ngón tay của đối phương xâm nhập, đã cắn môi không cho mình rên to. Nhưng Hoàng Tinh lại nắm lấy một cánh tay đang chống xuống giường của anh, kéo về phía sau, một lần nữa đổ đầy chất bôi trơn vào tay anh.

“Chát.” Mông lại bị đánh thêm một cái. Giọng nói trầm thấp của Hoàng Tinh từ phía sau truyền đến.

“Cho em xem sự dâm đãng của anh nào.”

“Mấy ngày sống xa em. Anh đã chơi đùa với nó như thế nào? Hửm?”

Bàn tay ướt bóng của anh bị dẫn xuống phía sau, Hoàng Tinh ép anh tự chạm vào cái lỗ nhỏ đang thèm khát dương vật của mình, tại cửa động xoa xoa vài cái, rồi đem ngón giữa của anh đâm vào.

Khâu Đỉnh Kiệt bị ép cong người ra sau, một tay chống thẳng xuống giường, tay còn lại bị Hoàng Tinh giữ lấy, buộc anh tự chơi đùa với cái lỗ nhỏ của bản thân. Sự xấu hổ và khoái cảm đan xen nhau, khiến anh vừa muốn dừng, lại vừa không thể dừng. Miệng nhỏ phía trên không có vật gì che lại, chỉ có thể cắn môi ngăn từng tiếng rên rỉ phát ra.

“Ưm… a…”

Hoàng Tinh đã không còn giữ tay ép Khâu Đỉnh Kiệt nữa, nhưng người đang quỳ chổng mông lên cao hiện tại đang trong cơn sướng, đã không còn ngại ngùng như trước.

Bàn tay dính đầy chất bôi trơn của anh thành thạo mà ra vào, ngoan ngoãn nới lỏng động nhỏ thiếu thao của mình, chờ đợi được Hoàng Tinh đút no.

“Mấy ngày nay anh đều trong tình trạng thiếu thao như thế sao? Khâu Khâu.” Hoàng Tinh nhìn một màn dâm dãng trước mặt, ánh mắt liền tối lại. Cậu nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người, lật người Khâu Đỉnh Kiệt nằm ngửa lại trên giường. Hai chân anh liền bị tách ra, mở rộng dưới ánh đèn.

“Tiếp tục tự đâm rộng cái lỗ bên dưới của anh đi.” Hoàng Tinh thấp giọng ra lệnh, sau đó chồm lên phía trước, quỳ gối sang hai bên vai của Khâu Đỉnh Kiệt, để gậy thịt khổng lồ đang cương cứng của mình ngay trước mặt anh.

Cậu cầm lấy nó tuốt lộng vài cái, sau đó đập đập lên mặt Khâu Đỉnh Kiệt. “Há miệng. Để nó giúp chặn lại những tiếng rên rỉ dâm đãng của anh.”

Khâu Đỉnh Kiệt nghe lời mở miệng, ngậm lấy phần đầu đang rỉ ra một ít dịch thể của Hoàng Tinh. Đầu lưỡi anh quấn quanh, chậm rãi lấy lòng, mút mát như đang được đút kẹo.

Chỉ là thân cây kẹo này quá dài, quá lớn, miệng nhỏ của anh không thể nuốt hết được. Nhưng những âm thanh xấu hổ vốn sắp trào ra, lại may mắn được chặn lại bởi sự khổng lồ ấy.

Quả thật rất hiệu quả.

Hoàng Tinh một tay giữ nhẹ sau gáy Khâu Đỉnh Kiệt, bắt đầu chuyển động nhẹ nhàng bên trong khoang miệng của anh.

Khâu Đỉnh Kiệt được đút cho cả hai miệng.

Phía dưới tự mình chơi đùa cũng có thể đạt đến cao trào, bụng dưới của anh căng lên, run rẩy dưới thân Hoàng Tinh một chút liền bắn ra, sau đó liền mềm nhũn trên giường.

Hoàng Tinh rút dương vật của mình ra khỏi cái miệng phía trên của Khâu Đỉnh Kiệt, khàn giọng lên tiếng. “Mới xa nhau mấy ngày, mà anh đã bày ra bộ dạng dâm đãng thiếu thao như thế này rồi sao, bảo bối?”

“Tự chơi bằng ngón tay cũng có thể bắn? Hửm?”

Khâu Đỉnh Kiệt thở hổn hển, khoang miệng nãy giờ ngậm lấy thứ to lớn kia của Hoàng Tinh, sau khi cậu rút ra rồi vẫn còn hé mở chưa ngậm lại.

Hoàng Tinh thấy anh như thế, càng không khống chế được nữa, cậu xoay người nhanh chóng banh rộng hai chân của anh ra, nhắm ngay cái lỗ vừa mới tự chơi đến ra đầy nước ấy, đâm sâu vào.

“Ưm–…”

Tiếng rên vừa mới phát ra của Khâu Đỉnh Kiệt đã bị Hoàng Tinh cúi người xuống hôn chặn lại. Bên dưới cậu vẫn ra vào kịch liệt, lại không dám đâm sâu như mọi khi, tránh cho da thịt cả hai chạm vào nhau, tạo ra âm thanh khiến ba mẹ Khâu tỉnh giấc…

Cũng may chiếc giường cao cấp trong phòng đủ “hiểu chuyện”. Dù nhịp chuyển động phía trên có dồn dập đến đâu, dù Khâu Đỉnh Kiệt có bị đâm thô bạo đến mức nào, nó cũng chỉ đáp lại bằng vài tiếng cót két khe khẽ.

Anh lại bị Hoàng Tinh lật người lại, một lần nữa ép quỳ gối trong tư thế vểnh cao mông lên.

“Banh mông anh ra.” Hoàng Tinh đập đập dương vật mình lên mông anh, giục Khâu Đỉnh Kiệt phối hợp. Ở tư thế này, cậu có thể đâm sâu vào trong anh thêm một chút.

Khâu Đỉnh Kiệt nghe lời, đem hai tay ra sau mở rộng hai cánh mông, Hoàng Tinh liền có thể dễ dàng đâm vào, thoải mái mà dập cho anh sướng.

Cái miệng nhỏ của Khâu Đỉnh Kiệt lần nữa không có gì chặn lại, bắt đầu ư a rên rỉ.

“Nhỏ tiếng thôi bảo bối.” Hoàng Tinh chồm người về trước, dùng hai ngón tay cho vào miệng anh, chặn lại.

“Ba mẹ anh ở phòng bên cạnh đấy”…

___end___

Nhẹ nhàng đầu năm ~~~

This entry was posted in . Bookmark the permalink.