2026-02-07 – 76

Làm bảo mẫu cho nhà hào môn đến tháng thứ ba.

Tôi đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận chạy trên màn hình.

[Bé con tội nghiệp quá, giờ vẫn chưa biết mình sắp mất bố rồi.] [Muốn trách thì chỉ có thể trách bố nó là nhân vật phản diện, phá sản rồi tự sát vốn là cái kết đã định.] [Đứa nhỏ đáng thương, ra đời chưa gặp bố được mấy lần đã sắp thành trẻ mồ côi rồi.]

Hả?

Tôi bế đứa bé lao như bay đến nhà tổng tài bá đạo.

Dây thừng đã treo lên xà nhà.

Tôi hoảng hốt gào lên:

“Trước khi treo cổ, làm ơn thanh toán tiền lương bảo mẫu cho tôi đã được không?”

1

Lúc dòng bình luận xuất hiện, tôi vừa mới dỗ Trì Hữu An ngủ.

Đứa nhỏ chổng mông nằm sấp trên giường cũi.

Tôi ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của thằng bé, trong lòng không khỏi dâng lên niềm tự hào.

Là một bảo mẫu kim cương, đứa trẻ mới tròn ba tháng tuổi được tôi chăm bẵm đến mức da dẻ hồng hào, người ngợm núng nính, trông vô cùng đáng yêu.

Thế nhưng giây tiếp theo, bầu trời như sụp đổ trước mắt tôi.

[Đứa nhỏ xinh xắn quá, hu hu ngủ ngon thế này, chắc không biết bố đang treo cổ ở nhà đâu nhỉ.] [Nữ chính sinh con xong chạy theo nam chính thì thôi đi, lại còn hợp tác làm sập công ty của nam phụ, thật kinh tởm.] [Haiz, lần đầu tiên thấy cái kết chua xót thế này, thậm chí còn mong bố con phản diện sống tốt một chút.]

Cái gì?

Phá sản rồi?

Bảo sao lương tháng này mãi chưa thấy ting ting!

Tôi không thể ngồi yên được nữa, bế thốc đứa bé lên, chạy một mạch đến biệt thự của chủ nhà.

Lúc đẩy cửa vào, Trì Úc đã cầm lấy sợi dây thừng, chân bước lên ghế đẩu nhỏ.

Tôi tung một cú đá ngang, bay thẳng vào người hắn.

“Trước khi chếc, làm ơn thanh toán tiền lương bảo mẫu cho tôi đã được không?”

This entry was posted in . Bookmark the permalink.