Part 2. Cuộc đi săn bắt đầu
“Khóc tiếp đi, tôi thích nhìn em khóc.”
________________
Đầu lưỡi như kẻ lữ hành lạc lối, tham lam mút lấy dịch ngọt trong khoang miệng của đối phương. Bàn tay to lớn của Fork giữ chặt lấy cổ con mồi, không gian chỉ còn tiếng nước bọt va chạm ướt át.
Hai bóng người vừa quấn lấy nhau vừa lùi sâu vào bên trong.
Khâu Đỉnh Kiệt bị đẩy ngã xuống giường, Hoàng Tinh nhanh chóng áp tới, bóng tối lập tức ôm trọn người dưới thân. Hắn chen vào giữa hai chân cậu, tiếp tục nụ hôn dang dở vừa rồi. Một tay bận rộn tháo gỡ từng lớp vải trên người đối phương, tay kia lần nữa giữ chặt cổ họng con mồi, ngón cái chậm rãi miết qua yết hầu, thăm dò nhịp đập mỏng manh của người kia.
Bàn tay trên cổ dùng lực chống đỡ cơ thể, Khâu Đỉnh Kiệt bị khóa chặt giữa nụ hôn và khống chế, nhanh chóng giãy dụa đòi dưỡng khí.
Một tiếng rên khẽ thoát ra, nhưng ngay lập tức tan biến trong bóng tối. Khoang miệng vẫn bị người phía trên càn quấy, không thể thốt nên lời. Hai tay Khâu Đỉnh Kiệt yếu ớt chống cự, đánh vài cái lên ngực Hoàng Tinh, cầu xin chút không khí.
Sắc mặt cậu dần nhuộm đỏ, lồng ngực phập phồng nặng nề, hơi thở chỉ kịp chạm đến cổ họng liền bị chặn lại, không thể đi sâu hơn. Cơ thể bắt đầu phản ứng theo bản năng, càng cố hít thở lại càng không thấy đủ, càng rơi vào hỗn loạn.
Hoàng Tinh lúc này đã hoàn toàn mê lạc trong vị ngọt của người trên giường. Hắn có chút không nỡ mà lưu luyến dứt khỏi nụ hôn, thẳng người dậy, nhanh chóng cởi bỏi những mảnh vải còn lại trên người cả hai.
Nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, tuyến mồ hôi bắt đầu tiết ra trên người của Cake, vị ngọt ngày càng đậm dần, quấn chặt lấy khứu giác, khiến Fork càng cảm nhận rõ ràng mùi vị trên người của đối phương.
“Thơm quá.”
“Ưm…”
Khâu Đỉnh Kiệt vừa mới giành lại được hơi thở, vẫn còn đang thở dốc. Hoàng Tinh nhìn hạt ngọc mềm mại đang run rẩy trên lồng ngực phập phồng của đối phương, liền cúi xuống chiếm lấy, khiến cậu không kiềm được mà khẽ rên. Đầu lưỡi hắn đảo quanh, tham lam liếm mút, dùng sức hút mạnh như muốn nơi đó có thể tiết ra sữa để hắn thưởng thức.
Fork banh rộng hai chân của người dưới thân sang hai bên, bàn tay lần xuống phía dưới cậu, bắt đầu xoa nắn.
Miệng huyệt bị kích thích, bắt đầu có phản ứng mà chảy nước, mấp máy muốn nuốt lấy ngón tay vẫn còn vờn quanh bên ngoài, chưa chịu tiến vào của người kia.
Hoàng Tinh chuyển qua liếm cắn hạt ngọc bên còn lại, bàn tay đang chăm sóc phía dưới cho Khâu Đỉnh Kiệt cũng từ từ thăm dò sâu hơn. Ngón giữa thon dài nhẹ nhàng ma sát cửa huyệt, sau đó chậm rãi tiến vào, từng chút một mở rộng, từng nhịp một xâm chiếm, rồi nhịp nhàng đâm thọc.
“Chậm… chậm một chút… ưm…”
Dị vật hiên ngang tiến vào, sau đó đổi khách thành chủ mà lộng hành bên trong. Khâu Đỉnh Kiệt không theo kịp nhịp độ đang dần tăng lên của đối phương, giọng nói vỡ vụn, há miệng thở dốc. Hai tay cậu nắm lấy tóc của người vẫn đang say mê mút cắn trên ngực mình, vò loạn tóc hắn.
Hoàng Tinh mặc kệ lời cầu xin của đối phương, lực tay ra vào phía dưới của hắn không những không chậm lại, mà còn ngày càng nhanh hơn. Đến khi miệng huyệt phía dưới đã được nới lỏng, cả bàn tay của hắn cũng đã ướt nhem.
Các ngón tay bị vách động đầy nước hút lấy không buông, khi rút ra liền nghe một tiếng “chốc” xấu hổ.
Khâu Đỉnh Kiệt hơi run lên, bụng dưới nhộn nhạo, trên ngực bị kích thích khiến ngón chân cậu khẽ co lại trong khoái cảm.
Hoàng Tinh trước khi ngẩng mặt lên khỏi lồng ngực của người dưới thân, nhịn không được lại cắn mạnh xuống một cái, khiến Khâu Đỉnh Kiệt bị đau mà “a” lên một tiếng.
Hắn thẳng người lên, ánh mắt tối sầm nhìn con mồi đang run rẩy dưới thân, đưa bàn tay dính đầy dâm dịch của người kia lên miệng mình, chậm rãi thưởng thức. Tay còn lại tuốt lộng vài cái lên côn thịt đã căng cứng của bản thân, lấy một ít dịch thể chảy ra ở cửa huyệt làm chất bôi trơn mà qua loa bôi lên dương vật của mình.
Sau đó tại lỗ nhỏ đã được mở rộng phía dưới, không báo trước mà dứt khoát đâm mạnh vào, cũng không đợi người kia kịp thích ứng đã mạnh mẽ đâm thúc.
“Ưm…!!!”
“To quá…”
“Không được… anh đừng động…”
“Chậm… chậm lại… a… không… ưm–…”
Lời cầu xin của Khâu Đỉnh Kiệt bị chặn lại bởi các ngón tay đang ngang ngược chiếm lấy khoang miệng cậu, trong không gian chỉ còn tiếng ư, a thở dốc. Hoàng Tinh liên tục thúc mạnh, ngón tay khuấy đảo trong miệng đối phương, khàn giọng lên tiếng:
“Nếm thử vị ngọt của em đi, bảo bối.”
Giọng hắn trầm thấp, mang theo ý cười nguy hiểm.
“Không sợ tôi thật sự “ăn” sạch em sao?… Hửm?”
Dưới ánh sáng lờ mờ trong căn phòng, đôi mắt nhìn thẳng vào con mồi của kẻ đi săn ẩn vào bóng tối càng đáng sợ. Trong một thoáng, nó làm cho Khâu Đỉnh Kiệt nghĩ, cậu thật sự sẽ bị kẻ điên loạn phía trên nuốt chửng vào bụng.
Sự kích thích truyền khắp các dây thần kinh trong cơ thể, dường như máu trong người cũng nóng đến sôi lên. Kẻ mất đi vị giác cuối cùng cũng nếm được mùi vị khiến hắn điên đảo, không thể kiểm soát được thứ dục vọng vừa mới sinh sôi trong lòng mình, lực đạo ra vào phía dưới cũng càng tàn bạo hơn.
Từng tiếng “bạch, bạch” vang lên, vừa to vừa rõ. Dương vật khủng lồ liên tục đâm sâu vào bên trong, bá đạo kéo giãn các nếp nhăn trong vách huyệt.
Khâu Đỉnh Kiệt chỉ có thể bất lực rên rỉ, chìm trong khoái cảm bị đối phương hoàn toàn kiểm soát. Miệng cậu bị ba ngón tay của đối phương chiếm lấy, đầu lưỡi cố gắng lấy lòng mà đảo quanh, đảo đến Hoàng Tinh cũng ngứa ngáy, những cú thúc mạnh càng lúc càng sâu hơn, mỗi lần đều đỉnh vào tận tuyến tiền liệt của người đang rên rỉ dưới thân.
Mỹ nhân bị kẻ điên dâm loạn trên giường, dần không thể chịu được từng cú đâm rút cuồng bạo của đối phương. Hai tay cậu nắm lấy bàn tay đang càn quấy trong miệng mình, dùng lực kéo ra, muốn cổ họng được giải thoát, để có thể lên tiếng cầu xin. Nước mắt theo đó bất lực chảy xuống, lại bị kẻ phía trên xem như là trân bảo, từng chút một liếm láp, thưởng thức thứ mật ngọt chết người ấy.
“Tuyệt thật, bảo bối.”
“Nước mắt em thật ngọt.”
“Khóc tiếp đi, tôi thích nhìn em khóc.”
“Thích luôn cả những giọt nước mắt tinh khiết đó của em.”
Cảm giác đau đớn và khoái cảm đan xen cùng lúc, Khâu Đỉnh Kiệt trong cơn mê loạn cảm thấy cổ mình truyền tới cảm giác đau rát, cơn đau ấy càng ngày càng lan rộng. Cần cổ trước đó bị đối phương gặm nhấm đã chi chít vết cắn, hiện tại lại chịu đựng thêm một cuộc tấn công lần nữa, chỉ có thể bất lực mặc cho đối phương để lại từng ấn ký xấu hổ lên người mình.
Máu, mồ hôi và nước mắt hòa lẫn.
Tất cả đều kích thích ham muốn vị giác của Fork đến cực hạn. Răng nanh lướt đến đâu, nơi đó liền để lại những vết máu sâu.
Cái cổ của Cake đã bị Fork gặm cắn đến thảm không nỡ nhìn.
Sắc mặt Khâu Đỉnh Kiệt liền tái đi rất nhanh, đôi môi trong ánh đèn mờ ảo đã dần mất đi huyết sắc.
Thế nhưng, kẻ hút máu đang mải mê thưởng thức bữa ăn của mình lại không quan tâm. Hắn buông tha cái cổ đã không còn chỗ nào lành lặn của đối phương, tiến dần xuống ngực, tiếp tục để lại thật nhiều ấn ký của mình, làn da trắng mịn liền chi chít những vết đỏ bắt mắt, càng kích thích thị giác của kẻ vô vị.
Không gian như bị khóa chặt trong một chiếc hộp tối, mọi âm thanh đều trở nên mơ hồ. Ánh đèn yếu ớt run rẩy, kéo dài bóng hai con người đang đưa đẩy ở trên giường, chồng chéo lên nhau. Như một bức tranh méo mó, bị nhấn chìm trong dục vọng của kẻ đi săn và con mồi.
Hoàng Tinh ép sát lên, hơi thở nặng nề phả vào bên tai Khâu Đỉnh Kiệt, mang theo nhiệt độ làm người dưới thân run rẩy.
Mùi hương ngọt ngào lan ra trong không khí, quấn lấy từng giác quan của kẻ vô vị. Hắn say mê nhìn ngắm con mồi đã bị khóa chặt trong lãnh địa của mình, càng giãy giụa càng lúng sâu.
Hơi thở của Khâu Đỉnh Kiệt vỡ vụn, từng nhịp đều bị người phía trên nắm giữ trong tay. Cơ thể phản bội ý thức, mỗi lần bị chạm đến đều run lên rõ rệt.
Hoàng Tinh thích nhìn dáng vẻ mơ màn ấy. Thích ánh mắt mờ đục chìm trong khoái cảm của mỹ nhân dưới thân. Thích đôi môi hé mở phát ra những âm thanh dâm loạn kia. Thích cả sự bất lực để mặc cho hắn toàn quyền kiểm soát cơ thể cậu.
Đã lâu rồi Fork không cảm nhận được khoái cảm tột cùng đến từ thể xác lẫn tinh thần như thế. Hắn lần nữa cúi xuống, chăm chỉ để lại từng dấu ấn trên người đối phương, như kẻ đi săn treo chiến lợi phẩm của mình lên cao, để không ai có thể nhầm lẫn đây là con mồi của riêng hắn.
Mỗi lần Khâu Đỉnh Kiệt khẽ co người lại, hắn lại càng áp sát hơn, ép cậu phải cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của hắn. Cơ thể người dưới thân căng cứng, rồi lại mềm ra, hoàn toàn bị cuốn vào nhịp điệu do Hoàng Tinh dẫn dắt. Mọi cảm giác đều bị phóng đại, đau đớn và khoái cảm song hành, khiến nước mắt sinh lý lại trào ra càng nhiều, sau đó lại được người phía trên chậm rãi liếm sạch, động tác dịu dàng đến tàn nhẫn.
Vết cắn chồng chéo vết cắn, làn da trắng mịn dần bị vấy bẩn, như cánh hoa trắng bị cơn mưa máu trong đêm đánh nát. Khâu Đỉnh Kiệt dần không còn phân biệt được đâu là thật đâu là mơ, bị giữ chặt trong vòng tay của một kẻ không biết no, ý thức từ từ bị bóng tối chiếm lấy.
Miếng bánh ngọt lớn mật, đứng trước mặt kẻ mất đi vị giác mà đảo quanh khiêu khích. Không rõ là ngây thơ hay là một chiếc bánh phủ kem, khéo léo che giấu đi lưỡi dao bên dưới, lại ngoan ngoãn đi theo hắn về nhà. Kết cục chỉ có thể để mặc cho số phận bị nuốt chửng từng chút một, cho đến khi sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở mong manh, và cơ thể phủ đầy dấu vết không thể che giấu.
Đợi đến lúc lấy lại được ý thức, trên cổ tay mảnh khảnh đã có thêm một cái vòng khóa kim loại. Cái lạnh tiếp xúc với da, chỉ cần hơi cử động, liền nghe thấy tiếng leng keng vang lên rất khẽ trong không gian tĩnh lặng.
Dây xích kéo dài từ cổ tay, trườn trên sàn nhà như một con rắn nằm im, không hạn chế quá nhiều di chuyển của Cake.
Một thứ tự do giả tạo, đủ dài để cậu có thể đi lại trong phòng, nhưng cũng đủ ngắn để mỗi lần cậu tiến gần đến cửa, sợi xích liền sẽ căng ra, nhắc nhở giới hạn của ranh giới, Cake sẽ mãi không thể nào ra khỏi căn phòng tối tăm này được.
Hoàng Tinh rất hiểu cách tạo cảm giác an toàn cho con mồi, để đến khi nó nhận ra mình không thể thoát, thì đã quá muộn.
Tiếng bản lề cánh cửa khẽ khàng vang lên.
Khâu Đỉnh Kiệt vẫn còn nhíu mày vì bị sợi xích giới hạn việc đi lại, ngẩng đầu lên nhìn Hoàng Tinh đang chậm rãi lại gần mình.
Dáng người hắn cao lớn, che khuất phần lớn ánh sáng phía sau, trên tay là một ly sữa ấm, màu trắng của nó lại càng nổi bật trong căn phòng u tối này.
Cốc sữa được đưa đến trước mặt. Khâu Đỉnh Kiệt im lặng nhìn nó một chút, sau đó đưa cánh tay không bị vòng xích trói buộc lên nhận lấy. Ngón tay chạm vào thành cốc ấm áp, trái ngược hoàn toàn với chiếc vòng lạnh lẽo trên cổ tay bên kia.
Hoàng Tinh giơ tay xoa đầu cậu, động tác tự nhiên, như đã xem vật nhỏ trước mắt là món hàng thuộc về của riêng hắn. Giọng hắn trầm thấp, chậm rãi lên tiếng.
“Tôi phải ra ngoài một chuyến.”
“Đành tạm trói em lại vậy.”
Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc cậu, không nỡ rời khỏi vị ngọt trên người đối phương.
“Khi nào về, sẽ mở khóa cho em.”
Giọng điệu hắn bình thản, như thể đó là một ân huệ.
“Ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi.”
Tiếng cửa đóng lại vang lên.
Khâu Đỉnh Kiệt từ đầu đến cuối đều im lặng phối hợp. Khiến kẻ săn mồi dù có cẩn thận đến đâu, cũng sẽ có lúc chủ quan. Nhất là khi tin rằng con mồi đã ngoan ngoãn nằm im trong tay mình.
Không bao lâu sau, tiếng động cơ xe khởi động dưới ga ra truyền lên qua lớp bê tông dày. Khâu Đỉnh Kiệt đứng tựa trên ban công, lặng lẽ đếm từng nhịp âm thanh xa dần, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Chỉ khi chắc chắn căn nhà đã rơi vào trạng thái yên tĩnh tuyệt đối, cậu mới xoay người trở lại vào phòng.
Sợi xích kéo lê trên nền gạch, phát ra tiếng kim loại va chạm. Trong không gian yên tĩnh, càng vang lên rõ ràng khiến người ta sởn gai ốc.
Khâu Đỉnh Kiệt chịu đựng cơ thể đau nhức, cúi xuống lục tìm chiếc điện thoại trong đống hỗn độn của đêm trước. Hiện trường chưa kịp dọn, chăn gối xô lệch, quần áo bị vứt rải rác. Cuối cùng cậu cũng tìm thấy nó.
Mở nguồn điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Một dòng tin nhắn nhanh chóng được gửi đi. Đợi đến khi chuyển tin thành công, chủ nhân của chiếc điện thoại liền không do dự mà bẻ gãy nó.
Khâu Đỉnh Kiệt lấy con chip dữ liệu bên trong ra, bước vào nhà vệ sinh. Ánh đèn trắng được bật lên, soi rõ sắc mặt nhợt nhạt trong gương của người vừa bước vào, trên cổ có rất nhiều vết cắn sâu, đỏ rực và bắt mắt. Khâu Đỉnh Kiệt nhìn lướt qua chính mình, sau đó thả con chip xuống bồn cầu rồi ấn xả.
Chiếc điện thoại bẻ gãy bị ném lại vào đống vải bị xé nát tối qua, chôn vùi sâu bên dưới. Một lát nữa thôi, người giúp việc sẽ đem tất cả vứt bỏ, không còn để lại bất kỳ dấu vết nào.
Căn phòng lại trở về yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng kim loại khẽ vang lên mỗi khi người trong phòng cử động.
Đây chưa phải là kết thúc.
Trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu…
___end___
Không có tính viết tiếp mà thấy mấy bà đói quá. Thấy tui chiều mấy bà dữ chưa 🤟
