“Đêm nay của em, tôi bao rồi.”
______________
Bữa tiệc xa hoa hội tụ những kẻ săn mồi ẩn sau lớp vỏ người bình thường. Tiếng nhạc vang vọng, âm thanh cười nói và tiếng ly chạm nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn.
Hoàng Tinh nhàm chán ngồi tại quầy bar, đầu ngón tay thong thả lắc nhẹ ly rượu trong tay, ánh mắt hắn hờ hững lướt qua vài gương mặt quen thuộc trong sảnh tiệc. Những kẻ khoác lên mình vẻ tao nhã lịch thiệp, nhưng đáy mắt lại không thể che giấu được sự phấn khích khi đánh giá để chọn ra “miếng bánh” cho đêm nay.
Với những kẻ bị mất đi vị giác như bọn họ, việc tự thưởng cho mình một “chiếc bánh ngọt” vào mỗi tối được xem như một trò tiêu khiển quen thuộc.
Thế nhưng, vị ngọt hỗn tạp của các Cake bán mình vì tiền, không thể kích thích ham muốn đối với một Fork đã đánh mất vị giác như Hoàng Tinh, trái lại càng khiến hắn cảm thấy rẻ mạt và dơ bẩn.
Quầy bar nằm trong một góc tối, cánh cửa sau quầy nối liền với khu vực nội bộ. Đến giờ thay ca, cánh cửa khẽ mở, bản lề phát ra một tiếng rất khẽ, gần như bị nuốt chửng bởi âm nhạc đang vang lên khắp sảnh tiệc.
Vài thanh niên mặc đồng phục phục vụ lần lượt bước ra. Giữa đám người mang dáng vẻ bình thường ấy, một mùi hương thanh ngọt bất chợt lan tỏa trong không khí, lập tức khiến vài kẻ săn mồi vô thức quay đầu tìm kiếm mục tiêu.
Trong nhóm thanh niên vừa mới xuất hiện, có một người đặc biệt nổi bật. Một gương mặt mới, sạch sẽ và thuần khiết. Mùi hương ngọt ngào ấy phát ra từ trên người cậu, mang theo cảm giác mềm mại khó gọi tên, thu hút rất nhiều ánh mắt thèm khát của những kẻ đi săn, bao gồm cả người cảm thấy những Cake làm việc trong này đều rất bẩn – Hoàng Tinh.
Thanh niên ấy tên Khâu Đỉnh Kiệt, lại không hề hay biết, ngay khi vừa bước ra khỏi cửa, mình đã trở thành mục tiêu trong tầm ngắm của những kẻ mất đi vị giác. Cậu như vô thức tiến lại trước quầy Hoàng Tinh đang ngồi, bắt đầu bận rộn với công việc của mình, không chú ý đến ánh mắt của người đối diện đã dần thay đổi, càng lúc càng tối đi.
Hoàng Tinh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại mất kiểm soát với một hương vị nào đó. Từ khi mất đi vị giác, mỗi ngày của hắn đều trải qua một cách vô vị. Dù là những “chiếc bánh” được chọn lựa kỹ càng và sạch sẽ, cũng không thể khơi gợi bất kỳ cảm giác thèm muốn nào với hắn. Hoàng Tinh cũng không quá để ý đến sự khác biệt này, thậm chí còn coi đó là trạng thái bình thường.
Cho đến hôm nay.
Khoảnh khắc ngửi phải vị ngọt kia, lần đầu một kẻ vô cảm như hắn được trải nghiệm cái gọi là “kích thích vị giác” mà đám Fork luôn treo trên miệng.
Yết hầu Hoàng Tinh khẽ chuyển động. Bàn tay cầm đế ly rượu vô thức vuốt nhẹ quanh viền thủy tinh. Đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào mặt ly mát rượi, lại không cách nào xoa dịu được cảm giác nóng rang đang dần lan ra trong lồng ngực. Ánh mắt hắn không che giấu dừng lại trên người Khâu Đỉnh Kiệt, chậm rãi đem thứ đồ uống vô vị trong tay uống cạn.
Ly không vừa đặt xuống, tiếng thủy tinh chạm nhẹ lên bàn gỗ còn chưa kịp tan đi, giọng nói mềm mại của người kia đã vang lên bên tai hắn.
“Xin chào, ngài có muốn dùng thêm không?”
Vị ngọt kia lại gần hắn hơn, Hoàng Tinh cảm thấy máu nóng trong người mình đang sôi lên từng đợt. Hắn khẽ nghiêng đầu, đầu lưỡi vô thức lướt qua răng nanh, ánh mắt men theo ánh đèn nhấp nháy, nhìn thấy mạch đập đang khẽ phập phồng trên chiếc cổ trắng nõn của đối phương, trầm giọng lên tiếng:
“Em nghĩ tôi có nên uống tiếp không?”
Đối diện với ánh mắt tối dần của người đàn ông trước mặt, Khâu Đỉnh Kiệt lại như không hề nhận ra. Cậu đứng thẳng sau quầy, khẽ cười nói:
“Một ly nữa nhé? Anh muốn như cũ hay đổi vị khác.”
“Tùy em.”
Hoàng Tinh quan sát từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt của Khâu Đỉnh Kiệt, càng nhìn càng cảm thấy hứng thú.
Không mất nhiều thời gian, một ly cocktail đã được đặt trước mặt hắn. Dưới ánh đèn rực rỡ, chất lỏng trong ly ánh lên màu hổ phách đầy bắt mắt.
Khâu Đỉnh Kiệt theo thói quen giới thiệu.
“Gửi anh một ly Boulevardier, phiên bản whiskey của Negroni, vị sẽ ấm và nặng hơn. Cảm giác bí ẩn và tách biệt, rất hợp với anh.”
Hoàng Tinh nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên, giọng nói mang theo hứng thú không che giấu.
“Em cảm thấy tôi như vậy sao?”
“Ấn tượng đầu là cuốn hút và nguy hiểm”
Đuôi mắt Khâu Đỉnh Kiệt khẽ nhếch lên, môi vẽ lên một nụ cười mê hoặc: “Nhưng có thật sự nguy hiểm không thì phải cần thêm thời gian để tìm hiểu.”
“Vậy sao?”
Hoàng Tinh nâng ly lên, nhấp một ngụm nhỏ. Không rõ là do men rượu hay vị ngọt của “miếng bánh” trước mắt kích thích, kẻ không có vị giác như hắn lại cảm nhận được một chút vị đắng nơi đầu lưỡi, tiếp theo là vị gỗ ngọt ấm áp lan ra trong khoang miệng, rồi nóng dần khi trượt xuống cuống họng.
Đầu óc Hoàng Tinh cũng theo đó mà nóng lên, ý nghĩ muốn chạm vào da thịt người đứng sau quầy bar dâng lên càng mãnh liệt.
“Ai đến đây em cũng đều tự bỏ thời gian để tìm hiểu như vậy sao?”
Khâu Đỉnh Kiệt thoáng ngừng lại, ánh mắt khó đoán hỏi ngược lại.
“Anh nghĩ sao?” Sau đó lại mỉm cười bảo.
“Tôi đùa thôi, không phải ai cũng hấp dẫn như anh.”
Nụ cười trên môi Khâu Đỉnh Kiệt còn chưa rút đi, Hoàng Tinh đã đặt cốc rượu xuống bàn. Hắn hơi nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa cả hai liền bị thu hẹp.
Ở khoảng cách gần, hương vị trên người Khâu Đỉnh Kiệt càng rõ hơn. Không phải vị ngọt gắt dễ khiến người ta mất kiểm soát, trên người cậu tiết ra thứ vị thanh khiết kéo dài, lại giống như sợi chỉ mảnh, từng vòng từng vòng quấn chặt lấy thần kinh của Hoàng Tinh. Hắn cảm thấy cổ họng mình khô rát, răng nanh khẽ mài vào nhau, kìm nén lại ham muốn mà đã rất lâu rồi hắn không còn cảm nhận được.
Hắn nhìn Khâu Đỉnh Kiệt từ trên xuống dưới, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng tấc da trên người cậu. Khóa chặt lấy đối phương, như mãnh thú đã xác định được con mồi. Cái nhìn mang theo dục vọng chiếm hữu không hề che giấu, tựa như đang thẩm định giá trị của một món hàng chắc chắn sẽ thuộc về mình trong tương lai.
“Em không sợ sao?” Giọng hắn khàn đi, mang theo nguy hiểm, vừa âm trầm vừa dụ dỗ.
Khâu Đỉnh Kiệt thoáng ngẩn người, cũng không tỏ ra hoang mang, ngược lại còn khẽ mỉm cười. Cậu áp sát lại gần Hoàng Tinh hơn, ở bên tai hắn thì thầm.
“So với sợ…” Hơi thở lướt nhẹ qua da, mang lại cảm giác ngứa ngáy.
“Tôi càng cảm thấy hứng thú với hậu vị whiskey trong miệng của anh hơn…”
Lời thầm thì vừa dứt, hương vị thanh ngọt vốn quấn lấy khứu giác Hoàng Tinh lập tức tan đi. Khâu Đỉnh Kiệt đã kéo giãn khoảng cách của cả hai trở về như lúc đầu, bình thản tiếp tục công việc pha chế, dáng vẻ chuyên nghiệp và xa cách, tựa như lời nói trêu chọc vừa rồi chỉ là ảo giác.
Hoàng Tinh khẽ bật cười, đầu lưỡi lại vô thức lướt qua răng nanh. Hắn uống cạn ly rượu trên bàn. Sau đó, trước ánh mắt khó hiểu của nhiều người, đứng dậy rời đi.
“Miếng bánh ngọt” bị bỏ lại nơi quầy bar nhanh chóng thu hút sự chú ý của những kẻ săn mồi khác. Vài tên không nhịn được bắt đầu tiến lại gần, muốn nếm thử thứ hương vị thanh mát hiếm hoi ấy.
Thế nhưng, dù cho bọn họ có nói gì đi nữa, Khâu Đỉnh Kiệt vừa nãy còn cười nói, tán tỉnh với Hoàng Tinh, sắc mặt lại vô cảm đến lạnh nhạt. Cậu chuyên tâm pha nước, không đáp lại bất kỳ lời mời gọi nào.
Không bao lâu sau, Hoàng Tinh đã trở lại. Hắn cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, âm thanh rất khẽ nhưng vẫn đủ kéo lại sự chú ý của Khâu Đỉnh Kiệt về phía mình.
“Đi thôi.” Giọng nói trầm thấp lẫn trong những âm thanh náo nhiệt, lại rõ ràng bên tai Khâu Đỉnh Kiệt.
“Đêm nay của em, tôi bao rồi.”
…
Cánh cửa phòng vừa được mở ra đã nhanh chóng bị kéo mạnh trở về, “cạch” một tiếng đóng lại. Âm thanh va chạm vang lên khô khốc, Khâu Đỉnh Kiệt bị đẩy mạnh vào phòng, Hoàng Tinh áp sát theo sau, bóng dáng cao lớn che khuất ánh sáng, ép lùi cậu vào tường.
Trong không gian chật hẹp, hương vị của người đang trong lòng Hoàng Tinh càng trở nên rõ ràng hơn, chỉ hít thở thôi cũng khiến đầu lưỡi hắn tê dại.
Fork không vội cắn nuốt Cake mình vừa mang về nhà, mà chậm rãi thưởng thức từng đường nét trên mặt của cậu. Hơi thở nóng hổi của kẻ săn mồi phả lên da thịt của đối phương, từng chút từng chút cảm nhận mùi vị ngọt ngào ấy. Như là đang thử nhiệt độ của một món ăn, trước khi đem cả người kia nuốt sạch.
“Miếng bánh” hắn nhặt về, quả thật rất dễ khiến người ta phát điên.
Khoảnh khắc răng nanh chạm vào da thịt, lý trí của Hoàng Tinh gần như liền tan vỡ. Vị ngọt lan ra trong khoang miệng, thuần khiết và rõ ràng đến mức toàn thân hắn run lên. Không phải vị ngọt hỗn tạp từng khiến hắn chán ghét, mà là thứ hương vị sạch sẽ, sống động, mang theo nhiệt độ và nhịp đập.
Thứ vị ngọt ấy tràn lên đầu lưỡi, chảy xuống cổ họng, để lại dư vị thanh mát kéo dài, đánh thẳng vào thần kinh đã vô cảm từ lâu của kẻ mất đi vị giác, khiến hắn gần như mất kiểm soát trong giây lát.
Hoàng Tinh cảm thấy toàn thân căng cứng. Thứ vị giác đã chết lặng suốt bao năm bỗng bị đánh thức một cách thô bạo, như cơn đói bị kìm nén quá lâu cuối cùng cũng tìm được thức ăn. Răng nanh hắn miệt mài chăm sóc cái cổ trắng nõn của Khâu Đỉnh Kiệt, đợi đến khi rời đi, đã để lại chi chít những vết cắn sâu trên đó.
Hắn tìm đến đôi môi đang hé mở của đối phương, không thương tiếc mà cắn xuống, không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng mút mát của nước bọt. Khâu Đỉnh Kiệt không theo kịp nhịp độ dồn dập của người trước mắt, phổi gần như bị rút hết dưỡng khí, phải dùng hai tay đẩy hắn ra một chút.
Hoàng Tinh lưu luyến dứt khỏi cái hôn với “thức ăn” của mình. Hắn nhìn Khâu Đỉnh Kiệt dựa lưng vào tường, hơi thở còn chưa kịp ổn định. Sắc mặt cậu tái đi, nhưng ánh mắt vẫn sáng, mang theo sự tỉnh táo lạ thường.
Hương vị trên người Khâu Đỉnh Kiệt vì vừa bị nếm qua mà trở nên hỗn loạn, không còn thuần khiết như trước, lại càng khiến Hoàng Tinh phát điên hơn.
Bảo bối vừa nhặt được, không ngờ lại chưa từng bị kẻ khác nếm qua, sạch sẽ đến bất ngờ.
“Cảm nhận được vị whiskey mà em tò mò chưa.” Hoàng Tinh khẽ hỏi.
Ánh mắt Khâu Đỉnh Kiệt vẫn còn hơi mê man, mềm mại nói: “Hình như chưa rõ lắm.”
Câu nói khiến kẻ săn mồi khẽ bật cười. Hắn nhìn con mồi không chút gì là sợ hãi mình, ý vị sâu xa mà dụ dỗ.
“Vậy thì…”
“Tiếp tục nếm.”
___end___
