Giữa đêm khuya thanh vắng, một cặp vợ chồng nhẫn tâm bỏ rơi đứa con gái mới lọt lòng rồi tháo chạy không một lần ngoảnh lại; sáng sớm hôm sau, một người đàn ông cùng mẹ gánh hàng ra chợ huyện trên con đường làng quen thuộc. Bất chợt, anh nghe thấy tiếng khóc thút thít của trẻ con còn nhỏ hơn cả tiếng mèo kêu; dù mẹ anh ra sức ngăn cản vì cho rằng đó là tiếng mèo hoang nhưng với linh tính mách bảo, anh vẫn đặt đòn gánh xuống để tìm kiếm trong bụi cỏ. Anh bàng hoàng phát hiện một bé gái sơ sinh chỉ được quấn bằng tấm vải rách mỏng manh, toàn thân đã lạnh ngắt vì sương đêm; nhìn đứa trẻ, anh do dự khi nghĩ về hoàn cảnh nghèo khó và bản thân vẫn chưa lập gia đình, nếu nhận nuôi đứa trẻ này thì cơ hội lấy vợ sau này sẽ càng mong manh hơn. Thế nhưng, lòng trắc ẩn không cho phép anh rời đi để mặc đứa trẻ chết rét nơi hoang dã; anh nghiến răng bế đứa bé lên, bất chấp sự phản đối của mẹ mà quay bước về nhà. Đứa trẻ được đặt tên là Xà Diễm; vì nhà không có tiền mua sữa nên em lớn lên chủ yếu bằng những bát hồ gạo; người cha nuôi tần tảo bảo với em rằng đời này anh chính là cha, chỉ cần anh có một miếng ăn thì em cũng sẽ có một miếng. Để có tiền nuôi con, từ một công việc nhàn hạ, anh bắt đầu làm thêm đủ nghề và thức khuya đến tận rạng sáng; dù thu nhập ít ỏi nhưng cũng đủ mua cho em loại sữa bột rẻ tiền nhất. Xà Diễm rất hiểu chuyện; từ năm 5 tuổi em đã biết giúp cha làm việc nhà, nấu cơm, chăn lợn và cắt cỏ; đến tuổi đi học, em càng nỗ lực hơn để mỗi lần trở về đều mang theo những tờ giấy khen hạng nhất. Thế nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, năm 2005 em bắt đầu bị chảy máu cam liên tục; bác sĩ chẩn đoán em mắc bệnh bạch cầu cấp tính và chỉ có thể sống thêm vài tháng nếu không được điều trị kịp thời với chi phí lên đến 300 nghìn tệ. Người cha dù biết mình bất lực nhưng vẫn dành tất cả 10 nghìn tệ cuối cùng vay mượn được để lo cho em; nhìn cha ngày càng héo hon, Xà Diễm nghẹn ngào xin cha cho mình được chết vì em biết mình chỉ là một đứa trẻ nhặt được, không đáng để cha phải khổ sở vì căn bệnh nhà giàu này. Trong lúc người cha không biết chữ, cô bé hiếu thảo đã tự tay viết từng nét chữ lên bệnh án: “Tự nguyện từ bỏ điều trị cho Xà Diễm”; trở về nhà, sắc mặt em ngày một kém đi nhưng vẫn kiên trì giúp cha việc nhà. Ngồi một mình trước hiên, em thầm ước mình có thể gắng gượng đến mùa thu; vì mùa thu chính là lúc em và cha lần đầu gặp gỡ. Cuối cùng, dù nhận được sự giúp đỡ từ các nhà hảo tâm nhưng em vẫn không thể chiến thắng được bệnh ma tàn ác; điều khiến ai nấy đều đau thắt lòng có lẽ chính là dòng chữ khắc trên mộ của em: “Con đã đến và rất ngoan”.
