Cậu bé từ nhỏ đã rất hay giúp đỡ người khác, thấy bạn thân không đủ ăn liền chia cho một nửa và hứa sau này sẽ dẫn bạn đi xem lễ thượng cờ ở Thiên An Môn, cùng nhau xông pha thiên hạ, nhưng số phận không mỉm cười với đứa trẻ lương thiện ấy, năm 9 tuổi cậu mắc bệnh nặng khiến trí tuệ mãi dừng lại ở mức 5 tuổi, nhiều năm sau người bạn thân một mình ra ngoài làm ăn, sau 20 năm nỗ lực trở thành tỷ phú nhưng chưa từng quên cậu bé từng chia cho mình miếng ăn năm xưa, mỗi lần về quê đều đến thăm ngay vì sợ cậu sống không tốt, cậu bé không hiểu thế nào là tỷ phú, chỉ biết mang khoai lang và trứng của mình cho bạn, đến năm 40 tuổi cha cậu qua đời vì bệnh, người bạn thân liền đón cậu về sống cùng, đưa cậu đi Thiên An Môn xem lễ thượng cờ, sợ cậu buồn còn làm riêng cho cậu một mảnh vườn trong xưởng, dù lên thành phố cậu bé vẫn lo bạn mình có ăn cơm không, đang họp còn cầm quả trứng luộc nóng gọi bạn ăn và dặn nhớ phải ăn sáng, gần 40 tuổi cả hai vẫn thường chơi những trò chơi thời thơ ấu, khi mọi người lo người bạn bay cao đến đâu thì chỉ có cậu bé lo bạn mình bay có mệt hay không.
