Trong Thế chiến II, một phi công Không quân Hoàng gia Anh (RAF) lái máy bay Spitfire bị bắn hạ, kính chắn gió buồng lái làm từ nhựa Perspex (PMMA) vỡ tung và nhiều mảnh nhựa lao thẳng vào mắt anh khiến thị lực tổn thương nghiêm trọng, khi được đưa vào bệnh viện quân y điều trị, bác sĩ Harold Ridley phát hiện một điều bất thường vì những mảnh nhựa nằm trong mắt không gây viêm, không sưng và không bị hệ miễn dịch đào thải, khác hoàn toàn với các dị vật thông thường, từ quan sát này ông nhận ra rằng loại nhựa đó có thể tồn tại lâu dài trong mắt mà không , và nếu tạo hình phù hợp thì hoàn toàn có thể dùng để thay thế thủy tinh thể bị đục, năm 1949 Ridley thực hiện ca cấy thủy tinh thể nhân tạo đầu tiên trong lịch sử, mở ra phương pháp điều trị đục thủy tinh thể hiện đại, giúp hàng trăm triệu người trên thế giới lấy lại thị lực, tất cả bắt nguồn từ chấn thương tưởng như bi thảm của một phi công trong chiến tranh.
