2025-12-31 – 88

Khi mở mắt ra một lần nữa, tôi đã quay trở lại thời điểm ba tháng trước khi bị những người thân nhất bức hôn đến chếc.

Trong ngăn kéo bí mật của chiếc cặp sách cũ, tôi tìm thấy một cuốn nhật ký với những nét mực dường như vẫn chưa kịp khô. Trên đó tiên tri chính xác mọi chi tiết sẽ xảy ra trong vòng hai mươi bốn giờ tới.

Điều đáng sợ hơn cả là nét chữ đó rõ ràng là của chính tôi.

[Ba giờ chiều mai, mẹ sẽ đập nát điện thoại của tôi.] [Thứ sáu, sau khi cha say r-ư-ợ-u sẽ nói ra sự thật về số tiền sính lễ.] [Thứ ba tuần tới, em trai sẽ bỏ thuốc vào ly nước của tôi.]

……

Mỗi lời tiên tri đều ứng nghiệm chuẩn xác, mỗi một chữ đều đang dạy tôi cách để phản kháng.

Tôi cứ ngỡ đây là “cẩm nang báo thù” do chính mình ở kiếp trước để lại, nên đã dựa theo chỉ dẫn của cuốn nhật ký mà từng bước tính toán. Nó dạy tôi địa điểm cất giấu tiền riêng, dạy tôi cách ghi âm lại bằng chứng phạm tội của người nhà, thậm chí còn chỉ cho tôi lộ trình chạy trốn tốt nhất.

Thế nhưng, khi tôi cuối cùng cũng đặt chân lên chuyến tàu rời đi, ngỡ rằng đã thoát khỏi định mệnh, thì ở trang cuối cùng của cuốn nhật ký lại xuất hiện những nét chữ mới tinh.

“Bây giờ, hãy quay người lại, nhìn về phía lối nối giữa các toa tàu.”

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng hình mờ ảo nhưng lại vô cùng quen thuộc đang mỉm cười với mình. Mà cuốn nhật ký trong tay lại hiện ra một dòng chữ mới đầy rẫy sự quỷ dị.

“Chào mừng cô đến với trò chơi thực sự.”

1

“Triệu Viện! Cái con nhỏ chếc tiệt kia còn lề mề cái gì đấy? Còn không mau xuống lầu giặt sạch giày cho em trai mày đi! Một lát nữa cha mày về dùng bữa rồi, mau nấu cơm đi!”

Trong cơn mê muội, giọng nói sắc lẹm của mẹ tôi từ dưới lầu truyền lên.

Thế mà lại giống hệt trong ký ức của tôi!

Kiếp trước, chính tại ngôi nhà này, tôi đã bị họ dùng những câu như “vì tốt cho mày”, “em trai mày không dễ dàng gì”, “phụ nữ lớn tuổi thì khó gả đi lắm” để ép vào đường cùng. Họ xé nát giấy báo nhập học đại học, chặt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng của tôi.

Đêm khuya hôm đó, tôi lặng lẽ bước ra khỏi nhà và gieo mình xuống ao nước trong làng.

Nhưng điều tôi không ngờ tới là sau khi tôi chếc, gia đình này vẫn không chịu buông tha. Họ chỉ vì một trăm nghìn mà bán tôi cho một nhà giàu có vừa mất đi đứa con trai ngốc ở làng bên cạnh để làm đám cưới ma.

Nghĩ đến đây, tôi nén chặt cảm xúc đang dâng trào, chậm rãi đứng dậy, vô cảm bước xuống lầu.

Em trai Triệu Cường đang vắt chân chơi điện thoại. Thấy tôi xuống, nó đứng dậy đi đến trước mặt tôi, giơ tay tát tôi một cái, mẹ tôi cũng lao tới bồi thêm một cú đá ngay ngực.

“Chậm chạp thế! Mày muốn bỏ đói chếc cha mẹ mày à!”

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ tranh cãi với Triệu Cường, để rồi bị đánh đến bầm dập khắp người. Nhưng lần này, tôi lẳng lặng đi vào bếp, vùi đầu vào vo gạo, nhặt rau, nhân tiện suy nghĩ đối sách.

Trong vòng một tuần, tôi có thể làm được gì đây?

Báo cảnh sát ư? Vô dụng thôi! Họ sẽ dùng câu “chuyện riêng trong nhà” để lấp liếm qua chuyện. Chạy trốn ư? Hiện tại tôi không có tiền.

Đêm khuya, tôi nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà, mãi không sao ngủ được. Khi tôi ngồi dậy, bàn tay vô thức đưa xuống dưới đệm giường, bất ngờ chạm phải một vật cứng ngắc.

Đó là một cuốn sổ tay bìa da bò. Tim tôi đập thình thịch. Đây không phải là thứ thuộc về căn phòng của tôi!

Như có ma xui quỷ khiến, tôi lén dùng đèn pin soi sáng cuốn sổ. Cuốn sổ chỉ có dòng đầu tiên của trang thứ nhất là có chữ, phần còn lại đều để trống.

[Mười giờ sáng mai, bà mối Vương sẽ đến nhà. Hãy lấy cớ chóng mặt để về phòng lánh mặt, đừng nảy sinh xung đột]

Tại sao chứ!

Nét chữ này… rõ ràng là của tôi!

Tôi trốn trong chăn, liên tục đối chiếu nét chữ, phát hiện ra ngay cả cái móc nhỏ đặc trưng do thói quen dùng lực khi viết cũng giống hệt nhau! Mồ hôi lạnh ngay lập tức thấm đẫm lưng tôi.

Là ai!

Ai có thể giả mạo nét chữ của tôi, lại còn biết được chuyện của ngày mai!

Ngày hôm sau, tâm thần tôi không yên. Chiếc đồng hồ trên bàn cuối cùng cũng chỉ đúng mười giờ.

“Bính boong ——”

Chuông cửa quả nhiên vang lên, là bà mối Vương với đôi môi đỏ rực như lửa. Tôi làm theo lời cuốn sổ nói, lấy cớ chóng mặt rồi lánh đi.

Ngay khi tôi trở về phòng và mở cuốn sổ ra một lần nữa, trên đó lại xuất hiện thêm một dòng chữ ——

[Chào mừng cô đã quay trở lại, Triệu Viện, cô có muốn thay đổi vận mệnh bị chếc đuối của mình không?]
This entry was posted in . Bookmark the permalink.