“Tiểu thư? Người tỉnh rồi ạ?” Phục Linh bưng thau đồng bước vào, vành mắt lập tức đỏ hoe.
Lúc đầu ngón tay chạm vào tấm chăn gấm, cả người ta lạnh toát. Chiếc giường gỗ lê, hoa văn cỏ lan tự tay ta khắc năm mười lăm tuổi, mọi thứ đều y hệt trong ký ức.
Nhưng ta nhớ rất rõ, ngay khoảnh khắc trước đó ta còn đang ở trong địa ngục trần gian, gân tay gân chân đều đã đứt, xương bánh chè bị đục bỏ, nằm chờ chếc trên đống cỏ mục thối rữa.
“Hiện tại là ngày tháng nào?” Ta nghe thấy giọng mình khản đặc.
“Ngày mùng bảy tháng Ba ạ. Ngày mai chính là lễ cài trâm (kê cập) của người.”
Mùng bảy tháng Ba. Ta đột ngột siết chặt góc chăn.
Kiếp trước, chính là ngày mai, ta “vô tình” ngã bị thương, bỏ lỡ tiệc cài trâm. Lúc tỉnh lại, khắp kinh thành đều đồn ầm lên rằng mạng ta mang sát khí, khắc phu.
Mẹ kế Lâm thị thuận thế hoãn hôn kỳ, bắt ta phải “dưỡng bệnh” nửa năm.
Nửa năm đó, ta bị giam hãm trong phủ, Thẩm Thanh Nguyệt thay ta dự tiệc, liếc mắt đưa tình với Thái tử, cuối cùng trước khi ta “lành bệnh” một tháng, nàng ta đã được ban hôn làm trắc phi của Thái tử.
“Đi bưng một bát nước muối đặc lại đây.” Ta gắng gượng ngồi dậy, bụng đau nhói.
Kiếp trước ta cứ ngỡ là do ngã thương, thực chất là Thẩm Thanh Nguyệt đã thừa lúc ta hôn mê mà đổ thuốc độc mãn tính vào người ta.
Loại độc này lúc đầu chỉ khiến cơ thể dần suy nhược, phải nửa năm sau mới bộc phát, triệu chứng giống hệt bệnh nặng, cực kỳ thuận tiện để nàng ta vu oan cho ta cái danh “bệnh tật không rõ nguyên do”.
Tuy Phục Linh không hiểu nhưng vẫn làm theo. Ta uống nước muối rồi móc họng nôn ra. Nước chua bẩn thỉu lẫn với những tia máu bị nôn ra, nơi góc bô vẫn còn sót lại chút bột trắng chưa tan hết.
Quả nhiên.
“Đừng làm ầm lên.” Ta dùng khăn lau sạch khóe môi: “Đi mời phụ thân lại đây, nói rằng ta có chuyện quan trọng muốn thưa. Chỉ mời mình phụ thân thôi, phải tránh xa viện của di nương ra.”
Phục Linh là tỳ nữ hồi môn của ta, kiếp trước vì bảo vệ ta mà bị đánh gậy đến chếc. Lúc này thấy thần sắc ta nghiêm trọng, nàng ấy lập tức hiểu ra, gật đầu lui xuống.
Cửa bị đẩy ra, phụ thân ta – Thẩm viện phán vội vã bước vào, mặt đầy vẻ lo lắng: “Thanh Ca, nghe nói con tỉnh rồi? Có chỗ nào không ổn không?”
Nhìn ông, hốc mắt ta nóng lên. Kiếp trước ta oán ông nhu nhược, mặc cho di nương sắp đặt hôn sự của ta. Nhưng mãi đến khi ta bị vu khống thông dâm, chính ông đã chịu đựng mọi áp lực mà kiên quyết không nhận tội cho nữ nhi, cuối cùng bị giáng chức lưu đày và chếc trên đường đi. Bức huyết thư ông viết lúc lâm chung, sau khi chếc ta mới nhìn thấy nơi âm tào địa phủ.
“Phụ thân…” Ta hạ thấp giọng: “Chuyện nữ nhi ngã xuống từ hòn non bộ không phải là ngoài ý muốn. Trong bụng nữ nhi có độc do người khác hạ.”
Sắc mặt phụ thân lập tức thay đổi.
Ta đưa cổ tay ra: “Xin cha lập tức chẩn mạch cho nữ nhi. Cặn thuốc độc vẫn còn trong bô. Ngày mai là lễ cài trâm của ta, nếu nữ nhi đoán không nhầm, không quá ba ngày nữa, trong phủ sẽ lan truyền lời đồn rằng ta mạng mang sát khí, thân thể yếu ớt nhiều bệnh. Đến lúc đó, vị trí Thái tử phi sẽ không còn duyên với ta nữa.”
Ngón tay phụ thân đặt lên cổ tay ta, hơi run rẩy. Ông chẩn mạch cực chuẩn, chẳng mấy chốc, sắc mặt đã tối sầm lại.
“Là ‘Bách Nhật Tiêu’. Một loại độc mãn tính, triệu chứng ban đầu giống như phong hàn, sau trăm ngày thì thần tiên cũng khó cứu.”
“Phụ thân không cần hỏi là ai.” Ta ngắt lời ông: “Người chỉ cần biết rằng, lễ cài trâm ngày mai, nữ nhi nhất định phải xuất hiện một cách rạng rỡ nhất. Chất độc này nữ nhi tự có cách giải, nhưng cần phụ thân giúp một tay.”
“Con nói đi.”
“Xin phụ thân ngay hôm nay hãy đến phủ Thái tử, dâng lên canh thiếp của nữ nhi, thỉnh cầu định ngày cưới vào mùng chín tháng sau.”
Cha sững sờ: “Nhanh như vậy sao? Phía Thái tử…”
“Thái tử sẽ đồng ý thôi. vì hắn ta không chờ được nữa đâu. Tuy Thẩm Thanh Nguyệt xinh đẹp nhưng cũng chỉ là thứ nữ. Thứ hắn muốn là sự ủng hộ của đích nữ Viện phán Thái y viện, cùng với tài lực của thế gia vùng Giang Nam bên nhà ngoại con. Tin tức con ‘ngã bị thương’ ngay tối nay sẽ truyền ra ngoài, hắn ta sợ đêm dài lắm mộng.”
Kiếp trước, hôn sự này kéo dài nửa năm là do Thái tử và Thẩm Thanh Nguyệt thầm cấu kết với nhau, vừa muốn có được trợ lực từ phụ thân ta, vừa muốn cưới được tâm can bảo bối của hắn.
Cuối cùng khi ta “bệnh nặng” bị đưa đến trang viên, bọn họ ở kinh thành tình qua ý lại, còn ta bị vu khống thông dâm, chếc không có chỗ chôn thây.
