ĐÀN ÔNG LÀM VIỆC NHÀ
chưa xong
Đàn ông là người chứ có phải thần thánh đâu, đàn ông chỉ khác đàn bà ở giới tính, ở sức khỏe vì họ là phái mạnh. Việc nhà lại là việc chân tay, lẽ ra, nếu là phái mạnh, đàn ông càng phải làm việc nhà nhiều hơn phụ nữ, đàn ông làm việc nhà để gánh bớt việc nặng nhọc cho phụ nữ, thế mới xứng là đàn ông. Lạ cái là, nhiều người không nghĩ như vậy và tự quy kết rằng, những gã tay to, cơ bắp cuồn cuộn kia mà làm việc nhà thì thật chẳng khác gì ‘đàn bà’. Có người còn gọi họ là những gã ‘h.èn’. Thật khó hiểu!
Với họ, việc lớn chính là việc k.iếm t.iền, ngày ngày xách cặp đến công sở, rồi tối về ăn cơm, tắm giặt, đợi vợ phục vụ, vắt chân lên ghế. Thế hóa ra, việc lớn ấy ngày ngày đàn bà vẫn làm đó thôi. Suy cho cùng, đàn bà mới là người khỏe, làm cả việc nhà, cả việc k.iếm t.iền. Sao gọi họ là phái yếu? Họ vẫn đi k.iếm t.iền, vẫn làm việc nhà gọn gàng sạch sẽ, chẳng phải như thế, sức lực họ bỏ ra còn bằng mấy lần đàn ông?
Nhiều người quan niệm, đàn ông là phải ra ngoài k.iếm t.iền, lo về k.inh t.ế, mấy việc vặt là để vợ con. Nếu đàn ông không biết k.iếm t.iền là đàn ông h.èn. Thế còn phụ nữ, phải chăng phụ nữ đi k.iếm t.iền cũng là phụ nữ h.èn, vì họ đã lấn sân vai trò của đàn ông?
Nếu một ngày chồng bị th.ất ngh.iệp, anh không còn lựa chọn nào ngoài việc ở nhà chăm con cho vợ đi làm, k.iếm t.iền. Anh ngại với người khác nên không chấp nhận chuyện đó và cứ ngày ngày dắt xe ra ngoài, nói dối là đi làm để che mắt thiên hạ. Trong khi vợ phải thuê người giúp việc, trả cả l.ương người giúp việc chỉ vì cái gọi là ‘s.ĩ d.iện’ của ông chồng. Thế là, thêm gánh nặng gia đình, thêm một khoản phải ch.i t.iêu. Người vợ mệt mỏi, cuộc sống ngày càng khó khăn, con cái cũng không được chăm sóc chu đáo. Chị phải nuôi con, lại nuôi thêm người chồng th.ất ngh.iệp chỉ xin t.iền vợ đi đổ xăng để l.ừa thiên hạ.
Đàn ông như vậy h.èn hay đàn ông ở nhà chăm con, đàn ông làm việc nhà h.èn hơn? Nếu thực sự, vì bản lĩnh đàn ông thì hãy k.iếm v.iệc, k.iếm t.iền, để vợ con thảnh thơi chứ đừng khiến vợ con lo nghĩ cho mình. Như vậy còn h.èn hơn là ở nhà chăm con.
Phân tích như vậy để biết rằng, không ai sang h.èn đối với trách nhiệm gia đình, con cái cả. Chỉ là họ tự nghĩ mình như vậy thôi. Đàn ông hay đàn bà đều giống nhau. Nếu đàn ông th.ất ngh.iệp thì ở nhà gánh việc chăm con, đỡ đần vợ, cũng là để vợ yên tâm đi làm, tập trung công việc. Nếu đàn bà không có việc, ở nhà chăm con càng tốt. Đàn bà ngửa tay xin t.iền chồng cũng chẳng có gì là h.èn, là ă.n b.ám. Đã là vợ chồng, chúng ta xứng đáng được quan tâm và chia sẻ cả về v.ật ch.ất và tinh thần. Ai có cơ hội thì gánh vác giúp người kém may mắn hơn mình. Người có khả năng k.iếm t.iền nên giúp người ít cơ hội hơn. Gia đình hạnh phúc chính là sự sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau, không nên cân đong đo đếm trách nhiệm thiệt hơn làm gì. Đó mới là một người chồng, người vợ tốt.
Tin tưởng nhau, h.èn sang không còn là vấn đề, chỉ cần hai bên cùng cố gắng là đủ. Gia đình hạnh phúc là một gia đình có nền tảng vững chắc, mà sự vững chắc ấy bắt nguồn chính từ sự tin tưởng và thông cảm lẫn nhau. Tôi không có việc, tôi ở nhà làm việc nhà giúp vợ. Tôi có việc, tôi đi k.iếm t.iền lo cho vợ con. Chúng tôi là đàn ông nhưng chúng tôi cũng là con người, một con người bình thường như bao con người khác, cần phải lao động. Và bất cứ sự lao động chân chính nào cũng đáng trân trọng và tuyên dương… không có sang h.èn.
VÌ SAO ĐÀN ÔNG BỊ TRANH VIỆC NHÀ
Tôi rất sợ những cuộc tranh cãi bất tận của những chị em phụ nữ, thậm chí cả đàn ông về chuyện người phụ nữ phải như thế nào mới hợp tiêu chuẩn vợ hiền? Một cách khái quát là cái cách người ta tranh cãi về g.ái ng.oan – g.ái h.ư; hay một dạng khác là c.ơm – ph.ở.
Đàn ông yêu có vẻ thỏa mái, dễ dãi nhưng soi mói và kém sòng phẳng. Chị em phụ nữ ít người công nhận một cách sáng suốt quan điểm này. Chỉ khi nào, chị em bị rơi vào một vài cái bẫy những người đàn ông mình yêu, mình d.âng h.iến khiến th.ất v.ọng tràn trề thì chị em mới dùng mọi thứ t.ổng s.ỉ v.ả. Sau đó, những thứ đau khổ, chất chứa, rồi mọi th.ù h.ận sẽ được xả ra.
Cho đến khi chị em tìm được một người đàn ông khác và nghĩ rằng sẽ cho họ v.ào tr.òng với một triết lý: “Em là C.ơm”! Hoặc, với những người xinh đẹp, dạn dĩ thì sẽ dùng triết lý: “Em là Ph.ở”. Tóm lại, C.ơm thì đáp ứng sự no đủ và không thể thiếu; Ph.ở đáp ứng cái người ta s.ờ, n.ắn, nghe. Đàn ông chẳng ai chuyên c.ơm, cũng chẳng ai chuyên ph.ở. Chuyện c.ơm ph.ở là chuyện 99% đàn ông có nh.u c.ầu thực thụ. Phụ nữ đừng tự ái và ả.o t.ưởng.
Tuy nhiên, có một thực tế, người phụ nữ cứ chăm chăm tranh luận câu chuyện c.ơm, ph.ở với g.ái ng.oan, g.ái h.ư. Đàn ông chẳng để ý đến chuyện đó nhiều. Đàn ông quan tâm đến… b.ia, r.ượu trước khi quan tâm đến C.ơm, Ph.ở.
Nói thế để chị em bớt tranh luận về việc giữ người đàn ông bằng sự chăm chỉ, tận tụy, tình yêu hay thậm chí câu chuyện gi.ường ch.iếu. Cái đó lỗi thời rồi. Dù có cố gắng trở thành C.ơm hay Ph.ở thì cũng cực kỳ lỗi thời.
Đại ý về câu chuyện của b.ia, r.ượu đối với đàn ông chính là cá tính của người phụ nữ. C.ơm trắng hay Ph.ở cũng lờ lợ như nhau. Nhưng tựu trung lại, C.ơm, Ph.ở đều là sự ph.ục v.ụ. Nhưng cá tính của phụ nữ chính là thứ mà đàn ông phải tận tụy với cô ta.
Bản chất của đàn ông là chinh phục. Họ có đầy đủ sức mạnh. Nhưng phụ nữ làm cho họ h.ư h.ỏng bởi việc chăm bẵm họ và làm hết việc của họ. Đàn ông cần những thứ đó, cần hơn bao giờ hết. Ch.iều ch.uộng đàn ông khiến cả C.ơm và Ph.ở cuối cùng cũng là những kẻ ph.ục v.ụ mà thôi. Có chăng, cái mà người phụ nữ được là sự tán dương thờ ơ, rất mị lòng người.
Tôi không hiểu sao phụ nữ có thể sung sướng vì việc mình tận tụy với người đàn ông, luôn làm anh ta th.ỏa m.ãn. Rồi đến một ngày, họ nhận ra, họ khổ thì chính là lúc họ đã quá tuổi xuân và họ kh.ô h.éo trước cuộc đời phơi phới của chồng. Họ lại bù đắp bằng sự tận tụy hơn nữa.
Tôi từng biết những người phụ nữ cá tính và điều khiển được cá tính của mình. Một cô bạn hơn 30 tuổi của tôi, cô ấy như một ẩn số với chồng mình. Câu chuyện của cô ấy khiến nhiều người phát thèm và cho rằng câu chuyện h.ư c.ấu. Thực chất đó là câu chuyện có thật.
Cô ấy là người không quá xinh đẹp nhưng lấy chồng vào hàng quá đẹp trai. Anh chồng là niềm tự hào của cả gia đình chồng với học thức, hình thức và quan hệ xã hội. Anh ta ở với bố mẹ chưa hề phải làm việc nhà, chưa biết sắp mâm cơm thế nào, chưa biết mang quần áo bẩn vứt vào máy giặt chứ chưa nói đến bấm nút giặt và mang quần áo đi phơi. Kỳ lạ, khi lấy vợ, anh ta trở thành người dọn dẹp chính trong nhà. Câu chuyện nấu cơm, rửa bát, quét nhà, trông con chủ yếu do anh chồng làm; cô vợ thảnh thơi với việc nhà.
Có lần tôi hỏi vui cô bạn: “Bạn làm thế mẹ chồng không ghét sao?”.
Cô ấy trả lời hồn nhiên: “Có chứ! Ban đầu, bố mẹ chồng, em chồng rất “ng.ứa m.ắt” với việc tớ không làm việc nhà mấy mà chủ yếu chồng làm. Mẹ chồng có những lời ý tứ nhắc nhở; em dâu thỉnh thoảng s.oi m.ói; bố chồng không đả động gì. Ai nói gì tớ cũng cười và nhận hết. Nhưng chuyện thay đổi cục diện lại là câu chuyện khác”.
Cô ấy áp dụng phương pháp cười hòa cả làng. Cô chia sẻ:
“Mình là đối tượng mọi người nhắm tới, mình không kh.ó ch.ịu, không gây áp lực cho chồng mình thì chẳng làm sao cả. Việc s.oi m.ói là việc của mọi người, mình tiếp nhận hay không là việc khác. Mọi người nói chán mình thì thôi. Ngay cả chồng có ca thán, mình cũng nhận và mặc kệ. Không tranh luận, không kh.ó ch.ịu là hai thứ mình áp dụng. Việc ai người ấy làm sẽ thành quen”.
Chồng cô luôn nói với mọi người, vợ anh có một thế giới mà anh khám phá mãi không ra. Anh luôn bất ngờ về cách xử lý tình huống của vợ. Những điều cô vợ làm anh bất ngờ tạo thành kỷ niệm vui. Họ sống với nhau và việc cãi nhau rất ít. Khi đến giới hạn kh.ó ch.ịu, người vợ sẽ là người rút lui.
“Đừng kh.ó ch.ịu và ả.o t.ưởng vào đàn ông. Đàn ông chịu khó làm việc nhà, chia sẻ câu chuyện công việc, cuộc sống với vợ hay không là tùy thuộc vào người vợ. Một bí quyết đơn giản của người vợ là: Không gây bất cứ áp lực gì cho mình trong cuộc sống vợ chồng, dù khó khăn như thế nào. Mỗi lần khó khăn, tôi chỉ nghĩ xoay đủ cách để hết khó khăn và không m.ặt n.ặng m.ày nh.ẹ với chồng. Chồng tôi khâm phục tôi vì điều đó”, cô bạn tôi chia sẻ.
Cô ta có thành công về mặt công việc, xã hội và cả việc giữ chồng. Cái tôi thấy khâm phục ở người phụ nữ ấy chính là nghệ thuật đẩy việc cho chồng hợp lý. Người chồng làm lâu thành thói quen. Lâu dần, trong gia đình đó, không còn ai thắc mắc và người chồng cũng thỏa mái hơn.
Đấy! Cứ C.ơm với Ph.ở làm gì cho mệt. Người đàn ông vẫn biết nấu C.ơm, vẫn biết chế biến Ph.ở, thậm chí ngon hơn phụ nữ làm. Hà cớ gì người phụ nữ cứ tranh việc của đàn ông?…
Phần tiếp theo của câu chuyện, xem thêm tại đây [https://s.shopee.vn/qcGWqS4ps](https://s.shopee.vn/qcGWqS4ps)
