Trong suốt nhiều năm đồng hành cùng các gia đình kết nối lại với nhau, Thắm thấy rằng, trong mối quan hệ ba mẹ và các con, mỗi người đều có góc nhìn riêng, quan trọng là chúng ta chịu bước sang phía kia để thấy điều người kia đang nhìn.
Bức tranh số 6 và số 9 chính là một ẩn dụ tuyệt vời.
Con nhìn thì thấy đó là số 6. Người cha thì thấy đó là số 9. Ai cũng có lý của riêng mình, ai cũng đúng – chỉ khác nhau về vị trí đứng.
Thắm nhớ có lần trò chuyện với một bạn học sinh cấp 3:
“Con chỉ muốn đi chơi với bạn một chút sau những giờ học căng thẳng, vì con học từ sáng đến chiều luôn ấy cô. Con chỉ tranh thủ chơi với bạn 1 tý lúc tan học thôi. Nhưng ba mẹ lúc nào cũng bảo con đàn đúm, ham chơi, không lo học.”
Khi hỏi chuyện ba mẹ, họ chia sẻ:
“Chúng tôi lo cho con. Kỳ thi sắp tới rất quan trọng, chỉ cần con lơ là một chút là ảnh hưởng cả tương lai.”
👉 Cùng một sự việc: đi chơi với bạn sau giờ học.
Với con, đó là nhu cầu giải tỏa, tìm sự cân bằng.
Với cha mẹ, đó là nguy cơ làm con xao nhãng việc học.
Không ai sai cả. Chỉ là cha mẹ nhìn sự việc từ góc độ phòng tránh rủi ro, còn con cái nhìn từ nhu cầu kết nối. Giống như số 6 và số 9 – cùng một hình, nhưng góc đứng khác nhau nên thấy khác nhau.
🌱 Khi cha mẹ bước sang góc nhìn của con, sẽ thấy sau giờ học, con cần giao lưu bạn bè, cần niềm vui để nuôi dưỡng tinh thần.
🌱 Khi con bước sang góc nhìn của cha mẹ, sẽ hiểu tình thương của ba mẹ nhiều khi mang dáng dấp của sự lo lắng, muốn bảo vệ con khỏi rủi ro.
Chỉ khi biết dịch chuyển góc nhìn, cha mẹ và các con mới thực sự thấu hiểu nhau – và tình yêu thương mới không bị che mờ bởi tranh cãi đúng – sai.
#CaoKimTham
